Tiểu Nhu Bảo suýt ngã xuống đất, may mà Tống lão cùng nhà họ Khương kịp thời chạy tới, đỡ lấy nàng.
"Là Tống gia gia! Tống gia gia về ! Nhu Bảo nhớ ngươi đó." Được ôm lòng, giọng nhỏ của Nhu Bảo nghẹn ngào, nhưng khuôn mặt lộ nụ yên tâm.
Nàng mà. Tống gia gia nhất định sẽ về Đại Liễu thôn hôm nay!
Tống lão trở về từ Trường Bạch thành, mong mỏi gặp Tiểu Nhu Bảo để cảm tạ nàng giúp cứu Cẩm Nương và những nữ t.ử nạn. ông ngờ rằng về tới, chứng kiến cảnh tượng đau lòng .
TBC
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Nhu Bảo với năm dấu tay đỏ bầm in hằn, ánh mắt Tống lão tối , giọng khàn vì đau lòng: "Chuyện gì xảy ? Ai dám động thủ đ.á.n.h Nhu Bảo của ?"
Ông cố gắng kìm nén cơn giận, cố gắng nhịn xuống ý san bằng cả đám nha dịch ngay tại chỗ.
Tiểu Nhu Bảo ôm mặt đau đến rơm rớm nước mắt. Giờ đây chống lưng, nàng mới thả lỏng cảm xúc, đôi mắt to tròn ngân ngấn lệ, như một con thỏ nhỏ uất ức.
Nàng đưa tay nhỏ lên lau nước mắt, lớn tiếng tố cáo: "Tống gia gia, Nhu Bảo bọn họ đ.á.n.h đến sưng mặt. Họ miệng quá cứng đầu, đ.á.n.h cho ngoan ngoãn!"
Tống lão đến đây, như thể một luồng nộ khí bùng lên trong lòng, ông nghiến răng, giọng đầy đau đớn: "Ngươi mới hai tuổi, là ai nhẫn tâm tay tàn độc với một đứa bé như ?!"
Ông sang chằm chằm Điền tri huyện, ánh mắt sắc lạnh như băng giá. Điền tri huyện chỉ cảm thấy như sét đ.á.n.h giữa trời quang, run rẩy ngừng, mồ hôi lạnh túa .
Chẳng lẽ... nhầm ? Con bé quê mùa , lúc trong cung che chở, giờ còn là ân nhân của cả Tống Quốc công?
Cả Nam Kỷ quốc, thể xưng "Quốc công" chỉ mỗi một Tống lão gia mà thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-250.html.]
"Ngươi, ngẩng đầu lên cho bổn công gia xem mặt! Để xem ngươi là loại phương nào, dám động tới ân nhân của !" Giọng Tống lão trầm xuống, lạnh buốt.
Điền tri huyện sợ đến nỗi cả run b.ắ.n, đũng quần ướt đẫm, cố gắng gượng : "Hạ quan... hạ quan là tri huyện Vân Thành nho nhỏ, khấu kiến Quốc công gia đại nhân..."
Tiểu Nhu Bảo kéo nhẹ râu của Tống lão, giọng đầy ấm ức: "Là tên tri huyện lòng hiểm độc , vì Nhu Bảo cầu mưa mà tiêu diệt cả và dân làng Đại Liễu thôn."
Điền tri huyện run rẩy: "..."
Tống lão híp mắt, chăm chú : "Bổn công gia nhớ lầm, ngươi vốn là kinh quan của Đại Lý Tự, từng giam giữ oan khuất bá tánh để quyền quý gánh tội. Sau đó bãi chức, ngờ ngươi lặn lội tới đây tiếp tục tác oai tác quái!"
Điền tri huyện sợ đến nỗi chân tay run lẩy bẩy, chỉ lắp bắp vuốt đuôi: "Quốc... Quốc công gia, trí nhớ ngài thật ..."
Tống lão nhíu mày, lạnh lùng : "Chuyện cũ năm xưa bổn công gia quản, nhưng ngươi nên động Nhu Bảo!"
Trên đường về đây, Tống lão chuyện thôn Đại Liễu tổ chức cầu mưa, cứu tế bá tánh. Ông thẳng Điền tri huyện, ánh mắt như d.a.o: "Thi cháo cứu tế là việc thiện, cầu mưa thành công thì công đức vô lượng. Ngươi dám đó là tà thuật, chứng tỏ quan lâu ngày mụ mẫm đến độ còn phân biệt nổi trái!"
Nói xong, Tống lão ôm c.h.ặ.t Tiểu Nhu Bảo lòng, ánh mắt lướt qua những dân Đại Liễu thôn đang chật cổng làng, đặc biệt là cha con thôn trưởng với khuôn mặt đầy thương tích. Ông gật đầu hài lòng – Đại Liễu thôn đoàn kết và đầy khí phách, khiến ông thất vọng.
Đã là như , thì ông đương nhiên cũng sẽ để Nhu Bảo và thôn dân Đại Liễu chịu thiệt thòi!
Trước vẻ mặt hoảng sợ của Điền tri huyện, Tống lão lạnh lùng lệnh: "Thanh Huyền, truyền lệnh của bổn công gia. Tri huyện Vân Thành, Điền Vô Trì, vì đức hạnh suy đồi, lạm dụng quyền lực hành hình vô lý. Tịch thu bộ gia sản để răn đe!"