Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:50:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với một đứa trẻ ham ăn, gì bổ dưỡng tinh thần hơn là ăn no bụng. Sau khi ăn hết hơn nửa bàn thức ăn, Tiểu Nhu Bảo quên sạch chuyện hôm qua, chỉ còn vui vẻ vỗ vỗ bụng.

lúc , Tống lão mang theo một tay nải nhỏ, bước Khương gia để vấn an Tiểu Nhu Bảo.

"Tống gia gia!" Tiểu Nhu Bảo reo lên, đôi mắt cong cong như trăng non, nhào tới chào ông, giọng ngọt ngào: "Tống gia gia, mau tới đây, Nhu Bảo để dành cho ngài một miếng bánh khoai lang!"

Tống lão bàn ăn dọn sạch gần hết, nhưng vẫn vui vẻ cầm lấy nửa miếng bánh khoai lang còn thừa mà Tiểu Nhu Bảo để dành, bỏ miệng ăn một cách ngon lành.

"Hay quá, Tống gia gia ăn sáng. , Tống gia gia cũng mang quà đến cho Nhu Bảo đây." Nói , Tống lão đặt tay nải nhỏ trong tay xuống mặt nàng.

"Quốc... Quốc công gia?" Lúc , Phùng thị và Khương Phong Hổ đều ngạc nhiên Tống lão. Nếu tận mắt chứng kiến cảnh Điền tri huyện quỳ lạy mặt ông ngày hôm qua, bọn họ thật dám tin vị lão nhân từng Phúc Thiện Đường cưu mang chính là Tống Quốc công danh tiếng lẫy lừng triều đình.

Phùng thị cố gắng trấn tĩnh, dẫn theo nhà cúi hành lễ: "Dân phụ và cả nhà xin bái kiến Quốc công gia."

Tống lão lập tức bước lên, khoát tay nâng dậy, ôn tồn : "Không cần đa lễ. Tuy là Quốc công, nhưng khi ở trong thôn, các ngươi cứ xem như một lão nhân nghèo túng như . Tất cả cứ như cũ, đừng bận tâm đến những lễ nghi phiền phức ."

TBC

Không ngờ đường đường là Quốc công mà gần gũi, dễ mến như , Phùng thị khỏi kinh ngạc, trong lòng thêm phần kính trọng.

Tôn Xuân Tuyết lo lắng nháy mắt hỏi: "Ngài... Ngài thật là Tống Quốc công ? Ta thật dám tin, ngài đến thôn chúng , đúng là chuyện khó ngờ."

Tống lão thoáng lộ vẻ hổ, từ tốn giải thích: "Kỳ thực, cố tình giấu giếm các ngươi. Chỉ vì đang điều tra một vụ án mất tích của các nữ t.ử quanh kinh thành, nên giả dạng vi hành, tiện lộ phận. Do đó mới kịp thời báo cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-253.html.]

Dứt lời, nghiêm nghị : "Ta thật là Tống An Viễn Quốc Công, về chư vị cần khách sáo, cứ gọi là Tống lão là ."

Người nhà họ Khương thấy Tống lão hiền hòa dễ gần, trong lòng vô cùng vui mừng, liền rối rít đồng ý.

Lúc , Tiểu Nhu Bảo rút tay , rốt cuộc cũng mở túi hành lý của Tống lão. Bên trong lập tức tràn một đống đồ vật nhỏ xinh, lắc rắc phát tiếng lanh canh. Đa là đồ trang sức.

Những món đều từ đá quý nổi tiếng ở thành Trường Bạch, chiếc dây buộc tóc khảm đá lục, nhẫn cắt gọt từ đá muối, còn lục lạc đính đá màu hoa râm, vòng chân, dây chuyền... tổng cộng hơn mười loại, mỗi cái đều khác .

Tiểu Nhu Bảo vui mừng khôn xiết, mắt sáng lấp lánh. Nàng cầm lấy một chiếc nhẫn, ngay lập tức đeo ngón tay ngắm nghía ngừng.

"Nhìn mà vui, cô bé thích nhất mấy món đồ nhỏ đáng yêu thế ," Lý Thất Xảo , vẻ mặt tràn ngập yêu thương.

Tống lão hài lòng gật đầu. Mấy món đều do chính tay ông chọn lựa, thậm chí cần ai giúp đỡ, chỉ để Tiểu Nhu Bảo vui vẻ.

Ông chỉ hai túi kẹo bên cạnh, mắt nheo : "Nhu Bảo, đây cũng là kẹo mua từ thành Trường Bạch, một túi là kẹo đậu phộng nhân hạt dẻ, túi là kẹo sâm mạch nha, ở Vân Thành bán ."

Vừa kẹo, nước miếng Tiểu Nhu Bảo liền ứa , vội vàng ôm c.h.ặ.t túi kẹo lòng: "Ôi chao, kẹo sâm , chắc chắn là ngon, đều là của Nhu Bảo, đều là của Nhu Bảo!"

Thấy khuôn mặt nhỏ xíu của nàng sưng, mà vẫn ngừng ăn, trông bộ dạng tham lam đáng yêu, nhà họ Khương và Tống lão khỏi bật lớn, trong lòng càng thêm yêu mến.

 

Loading...