Khi Tống lão cùng bước nhà, Tiểu Nhu Bảo vội nhét nửa con tôm ăn dở miệng Xuân ca, ngọt ngào cất tiếng chào: "Tống gia gia, thôn trưởng gia gia, Ngô gia gia, dì Điền Mai, các ngươi đều tới -"
Tiểu nha đầu cái miệng ngọt lịm, lời chào đặc biệt êm tai, khiến ai nấy trong lòng cũng như quệt mật, còn bàn thấy choáng váng vì vui sướng.
Mấy vị trưởng bối ai cũng giành bế Tiểu Nhu Bảo, nhưng cuối cùng vẫn là Tống lão nhanh tay nhất, ôm nàng lòng xuống cạnh giường đất.
Khi trong nhà Khương đều an vị, cả đám mới bắt đầu nâng đũa, vui vẻ thưởng thức bữa tiệc.
Thôn trưởng và Ngô đại phu vô cùng yêu thích tay nghề của Lý Thất Xảo, đặc biệt là Ngô đại phu. Từ khi con dâu thứ hai của ông sang Phúc Thiện Đường giúp đỡ, Lý Thất Xảo bận rộn thời gian sang nấu cho ông, khiến Ngô đại phu ngày nào cũng đến cửa nhà Khương gia chỉ để ngửi mùi thơm. Nay thưởng thức tay nghề nàng, ông vui đến mức ăn thêm vài bát.
Ngay cả Tống lão, quen ăn sơn hào hải vị, cũng khỏi xuýt xoa: "Mấy món hương vị còn ngon hơn cả đầu bếp trong phủ , nghĩ nếu mở một quán ăn trong thành cũng dư sức ăn lớn."
Tiểu Nhu Bảo đang nhai miếng ruột già, liền tự hào ô ô : "Tống gia gia còn , đây là nhị tẩu của Nhu Bảo trổ tài nấu nướng, cả thôn ai cũng từng ăn, ai là khen ngợi!"
Lý Thất Xảo cô em chồng khen, khuôn mặt trái xoan ửng đỏ như quả táo chín.
" đó, Nhu Bảo thích món của nấu, nào cũng ăn no đến căng bụng mới chịu rời bàn," Khương Phong Niên cố ý thêm , ồ lên.
Ngô đại phu xong mới vỗ đùi lớn: "Không trách , cũng thấy Nhu Bảo càng ngày càng tròn trịa, thì là do nhờ nhị tẩu của nó tay nghề cao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-256.html.]
TBC
"Haha!" Thôn trưởng cùng nhịn mà rộ, ánh mắt đầy yêu thương Tiểu Nhu Bảo.
Tiểu Nhu Bảo bĩu môi, vui mà xoay lưng , cố tình m.ô.n.g nhỏ về phía Ngô đại phu và thôn trưởng, cái miệng dẩu cao đến nỗi tưởng chừng thể treo chai dầu.
Tống lão thấy , liền hống Tiểu Nhu Bảo, vội vàng bóc hai con tôm lớn, đưa đến miệng nàng mà đung đưa: "Được , , chúng nữa. Nhu Bảo mau đến ăn tôm rang, bằng Tống gia gia sẽ ăn hết đấy."
Tiểu Nhu Bảo tuy vẫn chu miệng bộ giận dỗi, nhưng cái miệng nhỏ thành thật. Thấy Tống lão sắp mang con tôm , nàng lập tức c.ắ.n ngay một miếng lớn.
Bữa cơm , Tống lão bận bịu vô cùng. Ông đặt Nhu Bảo đùi, khi thì bóc tôm, lúc thì gắp thịt ba chỉ mỡ màng cho nàng. Không những , mỗi miếng thức ăn, Tống lão đều đút tận miệng cho Nhu Bảo, nàng ăn ngon lành, khiến ông còn cảm thấy mãn nguyện hơn cả tự thưởng thức.
Ban đầu, thôn trưởng cùng Ngô đại phu còn dè chừng vì phận của Tống lão, câu nệ dám đùa cợt. thấy Tống lão cưng chiều Nhu Bảo như , chẳng khác gì các ông, cách giữa họ lập tức rút ngắn. Bàn tiệc vì thế mà thêm phần rôm rả, tiếng ngớt.
Thôn trưởng và Khương Phong Niên trò chuyện về vụ mùa năm nay, còn Phùng thị cùng Ngô đại phu bàn chuyện Phúc Thiện Đường. Tống lão đút cho Nhu Bảo, lắng , lúc hứng thú cũng góp vui vài câu, khí càng thêm náo nhiệt.
Lúc , Ngô đại phu tò mò hỏi về tình hình Trường Bạch thành gần đây: "Quốc công gia, ngài từ Trường Bạch thành tới, chợ biên giới bên đó còn náo nhiệt chứ? Thương đội còn đông đúc ?"
Vừa , Ngô đại phu nhấp một ngụm rượu gạo, hoài niệm về những năm tháng tuổi trẻ, khi ông từng theo các thương đội đến Trường Bạch thành hành nghề y.