Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:50:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi chuyện quyết định, Phùng thị để tâm. Bà cùng Lý Thất Xảo mang từ nhà giường mới, đệm chăn, cùng với nồi niêu, bát đũa, sang nhà cũ bên để sắp xếp cho Cẩm Nương.

Cẩm Nương tuy ngờ nghệch, nhưng dường như cũng nhận rằng tất cả những việc đều do tiểu nãi oa giường đất quyết định.

TBC

Trước khi rời , nàng chớp đôi mắt trong trẻo, khẽ với Tiểu Nhu Bảo: "Cảm ơn, cảm ơn ngươi."

Lúc , Tống lão cũng ở Phúc Thiện Đường. Trong lòng nhà họ Khương và cả dân làng đều an tâm hơn hẳn, còn lo lắng rằng Điền tri huyện sẽ đến gây rắc rối nữa.

Chẳng bao lâu, tin tức tài sản của Điền tri huyện sung công cũng truyền đến tai dân làng. Nhà họ Khương và thôn trưởng còn nhận năm mươi lượng, coi như tiền bồi thường t.h.u.ố.c thang hôm đó.

Mọi trong làng đều vui mừng khôn xiết, rốt cuộc thì bao nhiêu năm Điền tri huyện chèn ép, giờ lấy chút ít từ , ai nấy đều hả hê.

Thôn trưởng vuốt m.ô.n.g còn đau do trận đòn hôm nọ, phấn khởi : "Năm mươi lượng cũng nhiều quá , chỉ là kẻ tiểu dân buôn bán nhỏ, tiêu hết chừng . Hay là , lão Dương, góp mười lượng, mời cả làng ăn một bữa tiệc trò!"

Phùng thị thế lòng cũng rộn ràng, tươi đáp: "Thôn trưởng bỏ mười lượng, nhà cũng thể kém . Vậy góp chín lượng rưỡi, đến lúc đó chúng cùng hương náo nhiệt một phen, ăn uống no say, sức mà việc."

Nghe , liền reo hò, vỗ tay ngớt. Ai nấy mặt mày rạng rỡ, tươi như hoa.

lúc đó, tiếng vợ thôn trưởng vọng đến: "Giỏi quá ha, lão già, mới chút bạc trong tay khoe khoang ! Chẳng bàn là để dành mua cho Vượng Phúc một con lừa con, còn để dành cưới vợ cho nó ?"

"Năm nay tiền t.h.u.ố.c lá, bạc bẽo, ngươi cũng tỉnh táo mà dành cho lão nương !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-260.html.]

Trong tiếng rộ lên, thôn trưởng ôm lấy tai vợ nhéo đau, líu ríu theo bà vợ oai phong của về nhà. Các hương đều đến bụng đau quặn.

Vợ thôn trưởng mà, bình thường ít khi ngoài, nhưng khi nổi cơn lên thì thôn trưởng cũng chẳng dám trái ý. Điền Mai, tính tình cứng cỏi của nàng quả lệch chút nào so với mẫu của .

Phùng thị cùng bà con trong làng đùa vui một lát, định ngày tổ chức tiệc làng. Sau bữa tiệc rôm rả kéo dài hai ngày, bà con thu dọn tâm trí, chăm chú việc đồng áng.

Người vẫn , một năm mùa bắt đầu từ mùa xuân, mà với nông dân, gieo trồng vụ xuân là quan trọng nhất. Nếu siêng năng bỏ sức, đến mùa thu hoạch thì cây trái cũng chẳng rủ lòng cho kẻ lười biếng.

Thôn trưởng là trách nhiệm, ngoài chăm lo cho mấy chục mẫu ruộng nhà , ông còn ngày ngày tuần quanh làng. Thấy nhà nào lâu nhổ cỏ mạ , lập tức ông đến dạy dỗ, để ai phí phạm đất .

May mắn là trong làng đều chuyên cần, chỉ nhà Lý thẩm là trồng trọt mấy chăm chỉ, còn ai nấy đều lo việc, khiến thôn trưởng cũng an lòng phần nào.

Nhà họ Khương tuy Phúc Thiện Đường hỗ trợ, nhưng cũng dám chểnh mảng chuyện đồng ruộng.

"Hạt giống củ cải Ba Tư là của Hàn công t.ử tặng, chúng trồng cho cẩn thận, đừng trễ nải chuyện của ." Phùng thị thường xuyên nhắc nhở hai đứa con trai.

Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ sớm về khuya, ngày ngày bận rộn hết nhổ cỏ bón phân, phơi nắng đến mức da mặt đen bóng như Bao Công. Mặt mũi, cổ, và nửa đều thành một màu than, ban đêm đường chẳng ai nổi là .

Tối hôm , Phong Miêu ôm bụng chạy nhà xí. Vì lười nên mang đèn dầu, tối om om, liền cởi quần xuống. Ai ngờ bỗng một bàn tay lớn vươn , nâng cả dậy, giọng căm giận rít qua kẽ răng: "Tiểu t.ử, ngươi dám phóng uế đầu ai hả?"

 

Loading...