Tiểu Nhu Bảo Tống lão, nghiêm nghị : "Đây là cách duy nhất. Nếu thể thực hiện, Nam Kỷ quốc ắt sẽ diệt vong."
Lời như tảng đá lớn đè nặng trong lòng Tống lão. Trong ánh mắt ông thoáng hiện lên sự kiên quyết, gật đầu: "Được, Tống lão phu sẽ trở về kinh thành, cùng quốc sư bàn bạc việc . Trong vòng năm ngày, nhất định sẽ ngày c.h.ế.t của Mộ Dung Hôn!"
Việc hệ trọng, gửi thư sợ chặn , nên Tống lão đành tự lên đường, cưỡi ngựa roi thúc ngựa về kinh.
Trước khi , Tiểu Nhu Bảo mơ hồ nhận chuyến của Tống lão thể gặp nguy hiểm. Trong triều sớm phân thành hai phe, quan viên lục bộ kết bè kéo cánh, thông đồng bậy. Những như Tống lão, tuy ủng hộ quốc sư sát phạt quá mức, nhưng quốc sư là duy nhất thể cứu Nam Kỷ quốc, nên đành về phía ông .
Các thế lực lục bộ trải rộng khắp nơi, nhất định sẽ cẩn thận theo dõi để ngăn cản những theo phe quốc sư trở về kinh trợ lực. Vì , Tiểu Nhu Bảo nhặt một nắm bùn, bôi bôi lên mặt Tống lão, : "Tống gia gia, đường e nhiều hiểm nguy. Hãy nhớ lời Nhu Bảo: một là cải trang, hai là đường lớn, ba là mang theo bất kỳ thủ hạ nào, mới thể an đến kinh."
Tống lão bế Tiểu Nhu Bảo lên, hôn nhẹ lên trán nàng, trong lòng đầy lưu luyến. Ông chỉ mong còn sống trở về, để gặp bảo bối nhỏ .
Sau khi đồng ý, Tống lão gửi gắm Cẩm Nương cho nhà họ Khương chăm sóc, chọn một con ngựa trong thành, mang theo cả thị vệ Thanh Huyền, một lao thẳng về kinh thành.
Từ khi Tống lão vài ngày, Phùng thị vẫn luôn lo lắng cho Tiểu Nhu Bảo. Bà sợ con gái gánh vác quá nhiều, sẽ khiến thể nhỏ bé áp lực đến kiệt sức. Phùng thị bỏ bê cả sinh ý của Phúc Thiện Đường, còn màng tới những việc vụn vặt trong thôn, mỗi ngày chỉ ở nhà nấu canh, điểm tâm cho Tiểu Nhu Bảo, dẫn nàng chơi đùa, đá cầu, mong nàng những ngày tháng vui vẻ vô ưu vô lo.
Tiểu Nhu Bảo nương vì mà lo lắng, liền ngày ngày vẻ vui tươi, mê mẩn với đồ chơi và đồ ngọt. trong lòng nàng, vẫn luôn canh cánh về tình hình bên kinh thành, ngày ngày cầu nguyện cho Tống lão, cho đến khi nàng tính toán rằng ông an kinh, mới dám thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-272.html.]
Năm ngày chờ đợi nhanh ch.óng trôi qua.
Trong bữa tối, Tiểu Nhu Bảo cầm chén cơm, nhai cọng sụn gà, nhưng ăn chẳng còn thấy ngon. Thành bại, hôm nay sẽ rõ ràng.
TBC
Ăn no xong, Tiểu Nhu Bảo thấy chán nản, liền tựa đầu nhỏ lòng nương, nghỉ ngơi một lát.
Bỗng nhiên, trong cơn mơ, nam t.ử xuất hiện - đôi chân vững chãi trong đôi giày vàng, khoác áo bào quyền quý, trông uy nghiêm như núi cao bất động. Lần , như , lay động mà trở thành điểm tựa kiên cố.
Tiểu Nhu Bảo bừng tỉnh, khóe miệng bất giác nở nụ . Như là báo hiệu nàng sẽ sớm thoát khỏi khốn cảnh, cha nàng - mà nàng từng phận - liệu đang phù hộ cho nàng?
Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên từ phía chân trời xa vọng một tiếng nổ vang rền. Ngay đó, mưa như trút nước, từng hạt mưa nặng nề đổ xuống, tạo nên làn khói bốc lên từ mặt đất khô cằn.
Phùng thị kinh ngạc đẩy cửa sổ, đưa tay hứng lấy những giọt mưa: "Trời ơi... Sao mà mưa lớn như thế! Ba năm nay từng thấy trận mưa nào lớn đến . Đại tức phụ, Nhị tức phụ, mau đem chậu hiên mà hứng nước !"
Tiểu Nhu Bảo ngẩng mặt nhỏ lên trời. Chỉ thấy giữa bầu trời tối đen, một ngôi sáng chợt lóe rơi xuống - đó chính là T.ử Vi, ngôi tượng trưng cho đế vương!
Tiểu Nhu Bảo lập tức bấm tay tính vận mệnh của Nam Kỷ quốc, kinh hỉ kêu lên: "Sao T.ử Vi là tinh tú của đế vương, xem kẻ chịu thiên phạt băng hà, nên trời mới rộng lòng ban mưa xuống cho muôn dân."