Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 273

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:50:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tống gia gia hẳn là thành công, vận của Nam Kỷ quốc cũng !" Tiểu Nhu Bảo vui sướng, khua đôi chân ngắn cũn lên ngừng.

Người nhà họ Khương sững sờ, vội vây quanh giường đất của Tiểu Nhu Bảo, hỏi dồn dập.

"Nói , đương kim Hoàng thượng thật sự băng hà ?" Tôn Xuân Tuyết kinh ngạc lắp bắp.

Tiểu Nhu Bảo bình tĩnh phẩy tay: "Phải, đế vương rơi xuống, lão già chắc chắn là c.h.ế.t sai ."

"Ai mà tin nổi, sinh t.ử của hoàng đế do định đoạt!" Khương Phong Hổ suýt nữa nhảy dựng lên.

Phong Miêu cũng hứng khởi đến mức vặn vẹo : "Còn vận mệnh của Nam Kỷ quốc cũng sửa , thật là lợi hại, cứ như trong thoại bản về thần tiên !"

Chỉ tiếc là việc thể để ngoài , nếu mấy đứa nhỏ ở học đường mà bản lĩnh thông thiên như thế, khéo chúng nó ghen tị đến c.h.ế.t mất!

Tiểu Nhu Bảo che miệng, khanh khách ngừng, trông chẳng khác nào chú gà trống gáy vang trời. Hắc hắc, thật nàng vốn dĩ chính là một tiểu thần tiên mà!

Đợi khi nào thời cơ chín muồi, nàng sẽ tiết lộ cho nhà . Lúc , ngũ ca của nàng khi mừng quá đến ngất cũng nên!

Nhìn cả nhà ai nấy đều rạng rỡ, Phùng thị sợ đắc ý quá, kiêu ngạo quá đà, liền nghiêm mặt nhắc nhở.

"Chuyện Hoàng đế băng hà còn truyền tới Vân Thành, các ngươi chớ ngoài lung tung. Nếu , lỡ gán tội đại nghịch bất đạo, thì tất cả sẽ bắt hết đấy!"

Tôn Xuân Tuyết vội lấy tay bịt miệng : "Cái miệng nhanh hơn cái đầu, lỡ như gặp bà Lưu mà buột miệng thì khốn. Nương nhắc lắm, xem mấy ngày đành ở nhà thôi, đến Phúc Thiện Đường nữa cho yên tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-273.html.]

Đoàn vang một trận, hỏi Tiểu Nhu Bảo thêm vài chuyện vụn vặt, đến khi trời tối đen hẳn mới ai về nhà nấy chuẩn nghỉ ngơi.

Chờ khi trong phòng chỉ còn hai con, Phùng thị âu yếm bế Tiểu Nhu Bảo lên, nhẹ nhàng điểm trán nàng.

"Được , đại sự thành, cuối cùng ngươi cũng thể buông bỏ nỗi lo trong lòng." Phùng thị bất đắc dĩ thở dài, tiếp: "Nương thấy mấy ngày nay ngươi cũng chẳng ngủ ngon, đêm đến ngáy cũng đều. Bây giờ thì thể nghỉ ngơi yên ."

Tiểu Nhu Bảo vội che khuôn mặt nhỏ, còn hằng đêm ngáy !

Phùng thị xoa xoa mái tóc mềm mượt của con gái, giọng ôn nhu nhưng nghiêm túc: "Ngươi thể vì nước đổi vận , cứu muôn dân, đó là điều . nương vẫn mong ngươi thể sống như một đứa trẻ bình thường, cần tài năng cao siêu, chỉ cần vui vẻ hạnh phúc là đủ ."

TBC

Con gái bà tài năng phi thường, điều khiến bà vui mừng hơn ai hết. với tư cách một , bà chẳng đành lòng khi thấy con còn nhỏ mà gánh vác trọng trách lớn lao. Phùng thị chỉ mong Tiểu Nhu Bảo thể sống bình yên, vui đùa vô lo vô nghĩ như bao đứa trẻ khác.

Tiểu Nhu Bảo hiểu lòng nương, liền ôm lấy cổ Phùng thị, hì hì cọ cọ nũng.

"Nương yên tâm, Nhu Bảo sẽ để mệt mỏi , lòng rõ mà!"

Phùng thị thêm cũng vô ích, bất đắc dĩ hôn nhẹ lên khuôn mặt tròn trĩnh của con gái: "Nương sẽ lải nhải nữa, chỉ mong trong lòng ngươi chừng mực là . Đêm cũng khuya, hai con nên đắp chăn mà ngủ thôi."

Chăn đệm mới giặt sạch, phơi khô, tỏa mùi hương thanh mát. Tiểu Nhu Bảo mũm mĩm trong vòng tay của nương, ngửi mùi hương dễ chịu bấm tay tính toán vận mệnh của Tống gia gia.

Thật lành. Tất cả đều cho thấy Tống gia gia gặp điềm lành, thế là nàng thể yên tâm.

Chỉ là Tống lão còn thể về Đại Liễu thôn ngay, dẫu Hoàng đế băng hà, ông còn để lo liệu quốc tang, tiện thể dự tiệc nữa chứ.

 

Loading...