Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:50:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem xong sách vở của Phong Miêu, qua Xuân ca nhi đang ngủ. Thấy tư thế ngủ của đứa nhỏ ngay ngắn, bèn tay chỉnh , nhưng vô tình bé tỉnh giấc, khiến Xuân ca nhi oa oa rống lên.

Đến bữa trưa, bàn ăn nhà họ Khương bày biện vô cùng phong phú, nhiều đến mức sắp còn chỗ để bày thêm.

Biết Tiêu Lan Y chuộng món ăn dân dã, Phùng thị chuẩn những món cầu kỳ, mà bưng lên một đĩa "địa tam tiên" (món rau củ quả xào), một tô lớn đậu phụ thịt ba chỉ chua, một đĩa cá kho ăn kèm với bánh bột ngô, thêm một đĩa trứng vịt muối và một nồi cháo kê. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thịnh soạn.

Tiêu Lan Y những món ăn thèm đến nhỏ nước miếng. Ngồi xuống bàn, cầm đũa mà ăn ngấu nghiến, chẳng còn để tâm gì đến phong thái công t.ử nữa, trông chẳng khác nào một tiểu t.ử nhà nông thực thụ.

TBC

Phùng thị mà khóe miệng đến tận mang tai. Bà hiệu cho Lý Thất Xảo lấy thêm đậu phụ thịt ba chỉ cho Tiêu Lan Y.

Người nhà họ Khương đều thích trò chuyện với Tiêu Lan Y, một phần vì thiện, phần khác vì nhiều chuyện thú vị ở kinh thành. Mọi ngừng hỏi về những điều lạ lẫm nơi đô hội.

" , Hoàng Thượng... ngỏm củ tỏi, , là băng hà, Tiêu công t.ử ? Hoàng Thượng ?" Tôn Xuân Tuyết tò mò hỏi, miệng ngớt ăn mà vẫn chuyện.

Tiêu Lan Y buông bát cơm, đập tay lên đùi một cái rõ to.

"Ta chỉ , mà lúc đó còn ngay đài Chu Tước chứng kiến! Đừng nhắc nữa, lão hoàng đế phun m.á.u, m.á.u b.ắ.n đầy lên bộ y phục mới của . Cả bộ đồ mất đến hơn trăm lượng bạc, thật là tiếc đứt ruột!"

Tiểu Nhu Bảo c.ắ.n miếng cá, gõ đũa tay : "Tiêu nồi nồi, trọng điểm, đừng khoe của!"

Tiêu Lan Y giật , gãi đầu tiếp: "Thật ... cũng thấy rõ lắm. Chỉ nhớ hôm đó quốc sư cần cầu mưa cho dân, ép tiên hoàng lên đài Chu Tước cử hành tế lễ. Ai ngờ, khi tiếng pháo mừng vang lên, tiên hoàng bỗng phát bệnh, hộc m.á.u ngã xuống đất, đó... luôn ."

Mọi xong, kinh hãi. Dưới con mắt bao mà ngã xuống đất bỏ như .

Tiểu Nhu Bảo nhếch miệng hừ nhẹ: "Phỏng chừng là trúng độc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-279.html.]

Người nhà họ Khương xong câu chuyện xong cũng mấy bận tâm đến chi tiết, chỉ cảm thấy thú vị. Khương Phong Hổ nhịn , nháy mắt dấu với Tiêu Lan Y.

"Tiêu công t.ử, đó kinh thành mưa đúng ? Vậy ngươi ai là nên kỳ tích đó ?" Khương Phong Hổ cố tình hỏi, ngầm ý khoe .

Tiêu Lan Y đập tay lên đùi, lúc mới nhớ chuyện chính: "Đương nhiên là Nhu Bảo !"

"Ngươi ?" Cả nhà họ Khương tròn mắt ngạc nhiên.

Tiêu Lan Y nhảy phắt xuống đất, mở bọc hành lý, lấy một phong thư: "Thiếu chút nữa quên mất! Lần đến Đại Liễu thôn là vì phụng mệnh quốc sư!"

"Quốc sư đặc biệt ban thưởng cho Nhu Bảo, nhờ mang về cho các ngươi."

Phùng thị vội vàng nhận lấy, mở xem, thì thấy bên trong là một hàng ngay ngắn, tận mười hai thỏi vàng sáng ch.ói!

"Nhiều quá! Tất cả là cho Nhu Bảo ?" Phùng thị kinh ngạc đến mắt sáng rỡ, tin mắt .

Tiêu Lan Y gật đầu: "Quốc sư Nhu Bảo công lớn, nhưng vì cái c.h.ế.t của tiên hoàng nhiều uẩn khúc, thể công khai ban thưởng, nên chỉ thể lén lút nhờ đem vàng đến đây."

Phùng thị mà tim đập thình thịch, tay liên tục áp n.g.ự.c để bình tâm, khóe miệng kiềm nụ rạng rỡ.

Mười hai thỏi vàng lớn a!

Số vàng , mở Phúc Thiện Đường mấy năm mới tích góp ! Bà con gái nhỏ cưng yêu của , trong lòng tràn đầy niềm vui, liền nhanh ch.óng cất vàng chỗ kín.

 

Loading...