"Đây là công văn mà quốc công gia yêu cầu nha môn cho các ngươi. Hiện nay thủ tục tất, các vị lòng ?"
Tiểu Nhu Bảo chữ, đôi mắt mở to như hai cái đèn l.ồ.ng, chỉ thấy công văn như bùa chú, bèn kéo tay Trương tú tài nhờ giúp.
"Tú tài thúc thúc, ngươi mau xem giùm, đó cái gì ?"
Trương tú tài cúi xuống kỹ, bỗng nhiên gương mặt ông đỏ bừng lên vì kích động!
"Đây là hành tịch của học đường thôn , còn cả danh sách những đứa nhỏ đang học! Từ nay, học đường của chúng cũng quan phủ công nhận !" Giọng Trương tú tài run rẩy vì xúc động.
"Hành tịch? Danh sách?" Các hương ngơ ngác, hiểu ý nghĩa của những từ , liền dồn dập hỏi Trương tú tài: "Nó ích lợi gì? Ngươi rõ cho chúng với."
Trương tú tài phấn khích giải thích:
"Theo luật pháp Nam Kỷ quốc, tất cả học đường, tư thục thư viện, chỉ khi quan phủ ghi danh và văn kiểm tra thực hư mới xem là học đường chính thức. Tên của bọn trẻ danh sách , dù đỗ đạt công danh, nhưng nếu thành khóa học, bọn chúng vẫn sẽ ghi văn tịch, trở thành học thức chính thức trong mắt quan phủ."
"Chỉ cần là danh sách học đường, dù ngoài việc cho xưởng các gia đình giàu , chỉ cần văn tịch, địa vị sẽ cao hơn văn tịch nhiều."
Thôn trưởng cùng các hương , mở to mắt kinh ngạc: "Vậy nghĩa là từ nay, học đường thôn là danh chính ngôn thuận? Tương lai bọn nhỏ cũng thể thơm lây, nếu lớn lên nghề gì, cũng dễ trọng dụng hơn ?"
TBC
Trương tú tài gật đầu mạnh mẽ.
"Học đường ghi danh văn tịch quan phủ là học đường chính quy, bọn nhỏ cũng sợ khinh thường. Được xem là học thức, chỗ nào cũng coi trọng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-284.html.]
Giống như học đường ở Đại Liễu thôn, nay chỉ là tự mở trong thôn hoặc ở tư trạch, đều thể hành tịch, chẳng khác nào "học chui". Trương tú tài cũng dám nghĩ, học đường nhỏ của ông thể quan phủ ghi nhận, vui mừng đến mức khóe mắt ướt nhòe.
Các hương xong, ai nấy đều xúc động, nọ , mặt mày rạng rỡ.
"Thì , học đường của thôn mở chơi cho vui!"
Thôn trưởng đến thở hổn hển, chỉ tay mà :
"Cũng nhờ Tống Quốc Công giúp đỡ, bằng chỉ dựa cái thói coi trọng kẻ giàu khinh kẻ nghèo của bọn quan phủ, chịu ban cho thôn hèn mọn một chút ân huệ như thế."
Việc , Tiểu Nhu Bảo đó vẫn rõ. Đợi đến khi nàng hỏi qua mấy nha sai, mới vỡ lẽ. Thì , khi Tống lão gia lên kinh thành, lo lắng rằng Điền tri huyện sẽ nhân lúc ông vắng mặt mà tìm Khương gia gây phiền phức. Vì thế, Tống lão tự ghé qua nha môn một chuyến để dằn mặt. Nhân tiện, ông còn nhớ tới việc Nhu Bảo ngũ ca đang học ở học đường trong thôn mà ghi văn tịch, liền thuận tay giúp luôn.
"Tống gia gia thật quá! Chờ Nhu Bảo lớn lên, nhất định chăm sóc Tống gia gia lúc tuổi già!" Tiểu Nhu Bảo tít mắt, để lộ hàm răng trắng nhỏ xíu, vui vẻ chạy vòng vòng.
Dân làng tin là nhờ phúc của Khương gia, ai nấy đều đến mặt Nhu Bảo và Phùng thị mà bày tỏ lòng cảm tạ.
"Chúng mất một đồng bạc mà lợi lớn như , tất cả đều nhờ Khương gia."
"Ta nhất định dạy bảo đứa nhỏ nhà học cho t.ử tế, nhất định học đủ năm năm, thể phụ lòng Khương gia bỏ công giúp đỡ, để nó cũng thành sách, chút tiền đồ."
"Chờ con lớn lên kiếm tiền, nhất định sẽ chuẩn hậu lễ thật tươm tất, để cảm tạ Nhu Bảo và Khương gia!"