Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:52:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị lấy chút bạc lẻ, đưa cho đưa thư uống , dặn dò: "Lần nếu thư từ gửi về Đại Liễu thôn, phiền ngươi mang đến giúp."

Tôn Xuân Tuyết và Lý Thất Xảo vội vàng về phòng thu dọn, mỗi đều dọn dẹp một gian phòng sạch sẽ, chuẩn đón tam ca trở về ở.

Cả nhà vui vẻ trò chuyện đến tận tối mới sực nhớ nấu cơm.

Lúc , Tiêu Lan Y mới chợt nhớ đến đống đồ xe lừa, vội vàng kéo Phong Miêu ngoài phụ mang đồ nhà.

Hai ôm đầy cả tay, bốn năm chuyến mới chuyển hết bao lớn bao nhỏ trong.

Phùng thị thấy Tiêu Lan Y tiêu pha nhiều như , kìm mà trách: "Lão đại, con để Tiêu công t.ử tốn kém thế ? Bạc của cũng gió thổi đến ."

Nói , bà bước tới, giơ tay bẹo nhẹ má Tiểu Nhu Bảo, trách yêu: "Còn ngươi nữa, tiểu gia hỏa, ngươi vòi Tiêu ca ca mua đồ ?"

Thấy , Tiêu Lan Y vội vàng bước tới che chắn cho Tiểu Nhu Bảo, : "Phùng đại tẩu, cần đau lòng vì bạc . Ta ở nhà ngươi bao ngày qua cũng cơ hội tiêu xài gì, tính còn tiết kiệm kha khá! Nay mua chút đồ nọ, so với chỗ tiết kiệm thì chẳng đáng là bao."

Phùng thị lý lẽ của mà chỉ lắc đầu, đành chịu thua. Nhìn qua thấy Nhu Bảo đang nghịch ngợm chớp mắt, bà nén bật , chọc nhẹ lên trán cả hai : "Các ngươi đúng là hai đứa trẻ con, chỉ giỏi lý sự!"

Nhà họ Khương hai ngày nay lúc nào cũng vui vẻ, cả bàn ăn cũng phong phú hơn thường lệ.

TBC

Sáng sớm, Lý Thất Xảo dậy sớm nấu một nồi hoành thánh nhân thịt heo, nước dùng hầm từ xương gà mái ngọt lịm. Lại thêm mấy cái bánh cam từ đậu xay nhuyễn trộn gạo nếp, thơm lừng cả nhà.

Cả nhà quanh bàn ăn vui vẻ, ngay cả Xuân Ca nhi cũng phá lệ háo ăn, tự cầm một chiếc bánh cam gặm, ăn hết cả một cái to đùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-313.html.]

Tiêu Lan Y đút cơm cho Tiểu Nhu Bảo, qua sờ đầu Xuân Ca nhi, tủm tỉm : "Đứa nhỏ , mãi lớn nhỉ? Lần đầu đến đây, chừng , giờ vẫn chẳng cao thêm bao nhiêu."

Phùng thị , thấy khuê nữ đang Tiêu Lan Y và Phong Miêu phiên đút cơm, miệng nhỏ ăn đến phồng cả lên, trông bận rộn vô cùng. Trong khi đó, cháu trai Xuân Ca ai để ý, vẫn còn bò giường đất như một chú rùa con, tự ôm cái bánh cam gặm khó nhọc.

Nhìn cảnh , Phùng thị mới chợt nhớ rằng Xuân Ca chút lơ là, bèn nhấc chân đá nhẹ Khương Phong Hổ một cái.

"Hai vợ chồng ngươi chỉ sinh một đứa con trai, mà cũng chẳng chăm sóc cho t.ử tế, đến cơm cũng đút cho nó ăn!"

Khương Phong Hổ ôm con trai lên, uỷ khuất : "Nương, ngày khi con còn nhỏ, nương cũng bế con đút cơm. Con trai bằng con gái đáng yêu, nuôi cũng mà!"

Phùng thị liếc một cái sắc lẹm, tự bế Xuân Ca lên, đút cho cháu hai thìa canh hoành thánh.

Vừa lúc đó Tiểu Nhu Bảo ăn no, Phùng thị cầm tay Xuân Ca lên, bảo bé lau miệng cho Nhu Bảo. Sau đó đưa bát cơm thừa của Nhu Bảo cho Xuân Ca ăn.

Phong Miêu cạnh tấm tắc hai tiếng, lắc đầu : "Ây dà, cũng chút tình thương bà cháu, nhưng nhiều cho lắm!"

Phùng thị giơ đũa gõ lên đầu : "Tiểu t.ử thối, ăn đòn ?"

Khương Phong Miêu nhanh ch.óng nhảy xuống đất, mặt quỷ chọc Phùng thị, khi Nhu Bảo gật đầu cho phép, cầm lấy cái bánh hoa quế còn của , đeo túi sách lên vai chạy học.

Vi viện trưởng tuy là nam nhân nhưng tâm tư tinh tế, bánh hoa quế do ông thơm ngon nức tiếng. Tiểu Phong Miêu đến trường, khoe chiếc bánh hoa quế một vòng, vốn định để cho các bạn nhỏ thèm thuồng, nhưng khi thấy ai nấy đều nuốt nước miếng, nỡ ăn một .

 

Loading...