"Trời ơi, là... là phân từ trời rơi xuống ?" Bà Lưu há hốc miệng, kinh hô ngớt.
Trang thị kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì thấy cả đầu ướt sũng, phân đầy , mùi hôi nồng nặc bốc lên, nhăn mặt nhíu mày. Chất thải theo vạt áo của bà chảy xuống, tràn ngập cả .
"A a!" Trang thị thét lên điên loạn, gào nôn mửa,"A a a! Cứu với!"
TBC
Tiểu Nhu Bảo bịt mũi, hả hê: "Giờ mới thật sự là đổ chậu phân lên đầu đấy, như ngươi mong , khỏi cần cảm tạ nhé!"
Trang thị ngậm miệng dám hé môi, vì chất bẩn từ đầu tóc chảy xuống, xộc miệng mũi, chỉ còn quỳ rạp xuống đất, lăn lộn mà nôn oẹ dứt.
Mùi hôi bốc lên khiến xung quanh cay cả mắt, bộ dạng Trang thị đầy bẩn thỉu, chẳng khác nào từ hầm phân bước !
"Nhu Bảo, nương ngươi rằng Trang thị cố ý hãm hại. rốt cuộc là chuyện thế nào, mau kể rõ cho thôn trưởng gia gia ," thôn trưởng cố nén ghê tởm, miễn cưỡng lên tiếng.
Tiểu Nhu Bảo dựng thẳng tai , thuật những gì "nhị quỷ" chứng kiến trong đêm.
Sau đó, nàng chỉ tay về phía Xuyên T.ử đang run rẩy đó: "Thôn trưởng gia gia, ngươi đem Xuyên T.ử thúc đây hỏi thử xem. Đêm nay Trang thị ép nhà ."
Thôn trưởng đỡ Xuyên T.ử dậy, bảo: "Ngươi ngốc t.ử, cho rõ ràng! Đêm nay rốt cuộc là ngươi tự ý nhà, là nàng gọi ngươi ?"
Xuyên T.ử sợ hãi, lão Lý vỗ về nửa ngày mới run rẩy đáp: "Bạch diện bánh bao... nàng Xuyên Tử... nhà ăn bánh bao bạch diện của nàng..."
"Trang thị còn bảo bánh bao hấp nóng ... giấu ở trong áo... thơm..." Xuyên T.ử khó khăn lắm mới xong.
Cái gì? Hấp bánh bao?
Thôn trưởng và các hương đều sững sờ, giờ mới hiểu thì Xuyên T.ử ăn bánh bao thật, chứ là ăn... của Trang thị!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-321.html.]
"Chúng cứ tưởng ngươi ăn là cái..." Thôn trưởng đỏ mặt ho khan: "Chuyện thật là hiểu lầm quá! Mau cởi trói cho Xuyên Tử!"
Các hương cũng ngượng ngùng như thôn trưởng, thì ho khan, kẻ thì gãi đầu gãi tai, cảm thấy nghĩ bậy.
ngẫm thì cũng , Xuyên T.ử đầu óc sáng suốt, Trang thị cố ý dẫn dắt nên hiểu nhầm cũng là điều dễ hiểu.
Khi rõ ràng rằng Trang thị là chủ động tìm Xuyên Tử, thôn trưởng và các hương sang Trang thị, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ tức giận như lửa đốt.
Trang thị lúc đến cả mật cũng phun , nào còn dám mạnh miệng.
"Ngươi là thứ đàn bà mặt dày vô liêm sỉ, dám lấy danh tiết của để vu oan khác! Ta thấy ngươi đúng là nếm đủ đòn đấy!" Thôn trưởng nghiến răng, tay nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Ông trầm giọng, đầu Tiểu Nhu Bảo, cảm thấy trong chuyện vẫn nên để nàng quyết định."Nhu Bảo, ngươi xem nên xử trí thế nào với ả !"
Tiểu Nhu Bảo nhăn mặt vì chịu nổi bộ dạng của "xú phụ" , che miệng : "Trước hết đ.á.n.h cho một trận hả giận, bán ả cho mụ buôn , để tránh ả về gây hoạ cho thôn chúng ."
Nghe , Dương Điền Mai lập tức kéo theo các bà con trong thôn, nổi giận đùng đùng vây quanh Trang thị, chân tay ai nấy ngớt đạp tới tấp.
"Đồ đàn bà hư hỏng, về nhà đẻ cũng trò như giẻ rách, ngươi đáng dắt ngươi đ.â.m đầu tường từ sớm!"
"Dám đến thôn Đại Liễu chúng yêu quái, để xem hôm nay lột da ngươi thế nào!"
"Thích xé xiêm y lắm ? Mai mụ buôn sẽ bán ngươi kỹ viện, cho ngươi tha hồ mà xé!"
Trang thị đ.á.n.h tới mức lăn lộn khắp mặt đất như cá chảo nóng, đau đớn la hét t.h.ả.m thiết. Nàng ôm bụng rên rỉ mãi, khó nhọc thốt lên vài tiếng: "Đừng... đừng đ.á.n.h nữa! Ta báo quan ... Ta khỏi đây ngay, ?"