Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 334

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:01:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo lên ghế, tự trèo xuống, chạy nhanh về phía tam ca, đôi chân nhỏ tíu tít bước tới nghênh đón Khương Phong Trạch.

"Tam ca, là Tiểu Nhu Bảo đây!" Giọng Nhu Bảo ngọt ngào như mật, nàng nhào tới, kéo góc áo tam ca, đòi ôm một cái.

Nhìn bé gái mắt trắng trẻo, mềm mại như cục bột nếp, Khương Phong Trạch dám tin, chỉ ngơ ngác sờ đầu .

Đây là của ? Một cô bé đáng yêu, mềm mại như thế , thật sự là của ?!

"Tam ca, ôm Nhu Bảo một cái !" Tiểu Nhu Bảo thấy tam ca ngẩn , liền nũng nịu giậm chân, giọng gấp gáp đòi hỏi.

Trái tim Khương Phong Trạch lập tức mềm nhũn, cả như tan chảy. Hắn vội vàng bế Nhu Bảo lên, ôm c.h.ặ.t lòng.

"Tiểu nha đầu, để tam ca ngươi kỹ hơn nào. Từ nay tam ca cũng , đây chẳng lẽ là mơ !" Khương Phong Trạch kích động đến nỗi cánh tay run rẩy.

TBC

khiến hạnh phúc hơn cả những thưởng công chiến trường, gấp vạn niềm vui !

Nhìn cảnh tam " tiền đồ" như , cả nhà họ Khương ai nấy đều bật , trong mắt ngập tràn niềm vui đoàn tụ.

Vào trong phòng, Khương Phong Trạch vội mở bọc hành lý , đổ hết đồ đạc lên giường đất mà chẳng chút tiếc nuối. Phần lớn trong đó là quà chuẩn cho Nhu Bảo, tiêu hết ba tháng quân lương để mua.

Có chiếc mũ trùm đầu lông cáo trắng muốt, đôi bao tay lót nhung mềm mại, khóa bạc chạm khắc tinh xảo, vòng tay ngọc lam, hoa tai lưu ly... cùng đủ loại đồ chơi như còi sừng trâu, dây buộc tóc, chuỗi hạt... Tất cả đều là những món mà ở Vân Thành thể mua , mới lạ đến mức khiến ai cũng thích thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-334.html.]

Đôi mắt Tiểu Nhu Bảo sáng rực, vui mừng nhào tới, chụp ngay chiếc mũ trùm đầu lên đầu . chiếc mũ quá to, che mất nửa gương mặt nhỏ xinh của nàng, khiến tầm chắn . Nhu Bảo loay hoay, tay nhỏ giơ , suýt chút nữa chọc mũi nhị ca, khiến bật rộn rã.

Mọi ai nấy đều bật vui vẻ, Khương Phong Trạch cũng khỏi nắm c.h.ặ.t đôi tay, lòng ngập tràn hạnh phúc khi .

Hắn chỉ lo vui, đến nỗi suýt quên mất cả và các chị dâu đang bên cạnh. Đợi Tiểu Nhu Bảo kiểm kê xong mớ lễ vật, lòng vui như mở hội, Khương Phong Trạch mới nhớ tới những món quà chuẩn cho khác.

Hắn móc một ít vật dụng, nào là áo khoác da, ná, vòng tay, mỗi trong nhà đều chia một món. Dù , trong khi Nhu Bảo nhận cả một đống quà phủ kín nửa giường, thì những khác chỉ mỗi một món. Sự thiên vị rõ rệt của Khương Phong Trạch với gần như hẳn lên mặt.

Phùng thị cùng các chị em chỉ cảm thán, quả nhiên Phong Trạch là mong chờ nhất trong nhà. Thực điều cũng dễ hiểu, nhà họ Khương từ xưa con trai, nay mới một tiểu , ai mà chẳng sủng lên tận trời.

Nhìn Khương Phong Trạch mặt mày rạng rỡ, ánh mắt từng rời khỏi Nhu Bảo, Phùng thị khép miệng . Chỉ sợ rằng lão tam cứ như , sẽ càng sủng đến điên mất thôi.

"À, đúng , còn Phong Cảnh ? Sao thấy ?" Khương Phong Trạch mải mê với , lúc mới nhớ đến thiết của .

Hắn khỏi lo lắng, sợ rằng ba năm qua Phong Cảnh gặp chuyện gì may.

Phùng thị , vỗ vai trấn an: "Yên tâm , lão tứ đưa thành học tư thục . Lát nữa để lão đại đón về."

Nghe , Khương Phong Trạch mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn quanh căn nhà một lượt, khỏi ngạc nhiên hỏi: "Nương ơi, nhà giờ khang trang thế ? Lại còn đủ bạc cho Phong Cảnh học nữa. Con vắng nhà mấy năm, rốt cuộc là nhà mà khá lên ?"

 

Loading...