Phùng thị hiểu rằng bạc dễ kiếm, bèn định bụng giữ : "Nhà thiếu tiền, nương cứ để dành cho con, con thành còn cái mà dùng."
Khương Phong Trạch kiên quyết lắc đầu: "Nương, con về nhà khó khăn lắm, chỉ ở bên cạnh nương và nhiều một chút, bù đắp những năm qua. Cưới vợ con nghĩ tới, là con gái, nên nuông chiều một chút, ăn mặc chu đáo, con chịu khổ mấy năm trong quân cũng chỉ mong thôi."
Nhìn Phong Trạch nghiêm túc như , Phùng thị buồn cảm động. Thực , bà với con rằng nhà giờ tích góp hơn ngàn lượng , còn Tống lão và Tiêu công t.ử tặng thêm mấy khối vàng ròng. những việc kể thì dài, bà đành đồng ý, đợi dịp khác sẽ từ từ giải thích.
Tiểu Nhu Bảo thấy túi bạc nặng trĩu, khoe hàm răng trắng nhỏ xinh, ôm cổ Phong Trạch, dụi dụi vai , cả hai em vui vẻ.
Tam ca cưng chiều như thế, Tiểu Nhu Bảo phấn khởi, khoe tài với Khương Phong Trạch một chút.
"Tam ca nuôi Nhu Bảo, thì Nhu Bảo cũng thể nuôi tam ca!" Tiểu Nhu Bảo vỗ n.g.ự.c, hì hì : "Tam ca ăn gì? Gà rừng, vịt trời, ngỗng trắng, núi , nước cũng , mặt đất cũng , đều thể kiếm cho !"
Khương Phong Trạch nào tài nghệ gì, cứ tưởng con bé tham ăn nên chỉ xin đồ ăn, liền nhéo mũi nàng .
"Tam ca ăn gì cũng quan trọng, chỉ xem ăn gì thôi. À, mai tam ca định lên núi c.h.ặ.t củi luyện , là dẫn theo, để đào trứng chim nướng mà ăn, chịu ?"
Tiểu Nhu Bảo lập tức gật đầu lia lịa, vui mừng reo lên: "Lên núi, lên núi!"
Trong lòng nàng nghĩ bụng, đến lúc đó sẽ đem những món quý báu núi khoe tài với tam ca cho mà xem!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-339.html.]
Khương Phong Trạch rõ hôm nay sẽ xảy chuyện gì, chỉ mỉm , mắt cong như trăng khuyết, ngoài chuẩn cái sọt để cõng lên núi. Phùng thị đoán tâm tư nhỏ của con gái, sợ tiểu gia hỏa nhà bày trò quá mức, khiến Phong Trạch kinh ngạc. Bà cũng định theo, tiện thể đào thêm ít củ mài để về nhà ăn cùng trứng gà.
Sáng hôm , Khương Phong Trạch dậy thật sớm, cẩn thận lau chùi sạch sẽ cái sọt từ trong ngoài. Hắn lót thêm một lớp đệm hương bồ, đó trải một tấm t.h.ả.m lông mềm mại, chuẩn chu đáo xong mới đặt Tiểu Nhu Bảo, đang vui như hoa nở, trong sọt cõng lên núi.
Phùng thị và Lý Thất Xảo xách giỏ đuổi theo. Tiểu Nhu Bảo khúc khích, cố ý : "Nương, đổi cái sọt to hơn , hôm nay chúng mang về nhiều đồ lắm đó!"
Phùng thị xoa mũi con gái, nhỏ giọng dặn dò: "Khuê nữ , con kiềm chế một chút, mấy thứ ... đừng mang về quá nhiều. Tam ca của con nương, thấy mấy thứ đó bao giờ, đừng để ca về dọa ngất."
Tiểu Nhu Bảo nghịch ngợm lè lưỡi, thoải mái trong sọt, đung đưa chân nhỏ, ngửa đầu ngắm trời xanh. Cô bé thầm kiểm kê đám cống phẩm chuẩn sẵn mấy ngày nay.
TBC
Khi họ lên đến nơi, thấy núi ít phụ nhân, đang cầm giỏ đào củ mài. Vừa trông thấy Khương Phong Trạch, mắt các bà các cô lập tức sáng lên.
Khương Phong Trạch tuấn tú nổi bật, khiến chỉ các cô gái trẻ mà cả những phụ nhân chồng cũng ngắm vài cho thỏa thích. Dù gì cũng chỉ là ngắm, mất bạc.
Lúc , Tiểu Nhu Bảo đang trong sọt, thoải mái mà đong đưa chân. Khương Phong Trạch vì dễ dàng quan sát , liền đeo sọt n.g.ự.c. Như , mỗi khi Tiểu Nhu Bảo ngẩng đầu lên là thể thấy tam ca cúi xuống , ánh mắt trìu mến thôi.
Tiểu gia hỏa khỏi hì hì, thấy tam ca hai tháng ròng đường xa về nhà, gầy trông thấy, trong lòng thương ca. Nghĩ thế, cô bé liền bí mật "triệu" ba bốn con gà rừng, một đống quả rừng, cá trích, và tôm càng xanh, ném cách đó xa đường mòn.