Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 341

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:02:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đã danh ngũ trượng, dù rời quân ngũ, chỉ cần báo danh ở nha môn cũng thể kiếm một chức vị , ngay cả quan tri huyện cũng dám xem thường ," một khác thì thầm.

"Gì? Vậy chẳng công danh ? Nha đầu nhà ở làng quê, Khương gia tiểu t.ử thể mắt?"

Tiếng xì xào bàn tán dần vang lên quanh tai. Tô đại nương cùng mấy phụ nhân khác vốn ôm ý định kết với Khương gia, giờ đây khỏi tiu nghỉu, mặt mũi xị xuống như hoa tàn dập sương.

Nhà là ngũ trượng...

Mấy bà định gấp gáp đẩy con gái đến, giờ mới hiểu nhầm to. Đến lúc từ chối càng thêm bẽ mặt, khéo còn chê là " tự lượng sức ."

Tô đại nương đành gượng, chữa ngượng: "À... Thì ... Nhu Bảo nương, lão tam nhà ngươi thật tiền đồ. Tương lai nếu hôn sự gì , nhớ đừng quên với bọn một tiếng nhé."

Phùng thị mỉm , đáp nhẹ nhàng: "Chuyện đó còn xa, cũng vội. À, mấy ngày nữa thôn trưởng định mở tiệc chiêu đãi Phong Trạch, đến lúc đó các ngươi cứ đến chung vui, nhà sẽ chuẩn thêm vài món ngon mời ."

Dứt lời, bà cảm thấy lòng nhẹ nhõm, nhanh chân theo Nhu Bảo và Phong Trạch.

Không Phùng thị cố ý khoe khoang quân công, cũng hề ý xem thường ai. Chỉ là như mới thể khiến các hương tự hiểu mà từ bỏ ý định mai.

Lý Thất Xảo mỉm , khẽ thì thầm với chồng: "Nương, nương thấy, mặt Tô đại nương tái mét cả ."

Phùng thị nhẹ, mắt ánh lên nét hóm hỉnh: "Lần coi như đến một chuyến, các bà sẽ mang dưa muối chạy tới nữa, nhà cũng đỡ bận tâm."

Lý Thất Xảo lòng vui phơi phới, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng như thỏ con. Nàng nghĩ trong thôn những cô gái đến tuổi gả chồng, hoặc là lười biếng, hoặc là suốt ngày mơ mộng chuyện tình lang như Cúc Kiều, chẳng ai là lựa chọn thích hợp để chị em dâu.

Hai con rì rầm , bờ vai chạm vai thiết.

lúc , phía bỗng thấy Khương Phong Trạch "Ai da!" một tiếng, trông vẻ như gì đó giật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-341.html.]

TBC

Phùng thị và Lý Thất Xảo vội vàng bước lên, liền thấy ngay mặt Khương Phong Trạch bốn, năm con gà rừng sẵn, phía là một đống dâu tây đỏ hồng, tươi ngon mọng nước, hương thơm ngọt ngào lan tỏa.

Bên cạnh dòng suối, từng đàn cá trích và tôm càng xanh ngừng nhảy lên, như tự dâng cho bắt.

"Nương, mấy năm ở nhà, thôn núi giờ nhiều thứ như ?" Khương Phong Trạch mở to mắt ngạc nhiên, dám tin, lùi mấy bước.

Phùng thị khẽ hé miệng, giải thích với con thế nào, chỉ còn cách vươn tay chọc nhẹ khuôn mặt nhỏ của Tiểu Nhu Bảo.

Con bé , chẳng dặn kiềm chế một chút ?

Tiểu Nhu Bảo trong sọt, tủm tỉm, nước dãi chảy vì thích thú, tam ca ngơ ngác mà rộ lên khoái chí. Nàng bộ vẫy tay một cái như đang chuyện .

Đột nhiên,"phịch" một tiếng, một con lợn rừng con từ chạy xồng xộc !

Khương Phong Trạch con lợn rừng, khuôn mặt tuấn tú giấu sự kinh ngạc lẫn vui sướng.

Lợn rừng con?

Hắn nhầm đấy chứ?!

Tiểu Nhu Bảo , lăn lộn trong sọt, đến "cạc cạc cạc" dứt. Trong khoảnh khắc, nàng chợt nhớ những ngày đầu đến sống bên cạnh nương, ca, và tẩu, bọn họ cũng từng ngạc nhiên, la hét y như .

"Tam ca, mau bắt , hôm nay chúng món ngon!" Nhu Bảo rạng rỡ, vỗ tay bôm bốp.

Khương Phong Trạch mặt đỏ bừng vì phấn khích, vội vàng đặt Tiểu Nhu Bảo lòng Phùng thị, lao tới tóm lấy con lợn rừng.

Một con lợn rừng con thôi, đối với một khỏe mạnh như Khương Phong Trạch thì chẳng là vấn đề. Hắn vật lộn một lúc, mồ hôi nhễ nhại, cũng tóm con lợn rừng ngất xỉu.

 

Loading...