Thế là Phùng thị quyết định nghỉ nửa ngày, tự thành mua vải về. Quần áo cho lớn cần quá chú ý đến hoa văn, màu sắc, chỉ cần mát mẻ và chất liệu bền là .
Riêng vải may đồ cho Tiểu Nhu Bảo, Phùng thị bảo Tiêu Lan Y và Khương Phong Trạch đưa đến phường vải trong phủ thành, lựa chọn cẩn thận hơn một chút.
Khi Tiêu Lan Y trở về, phía yên ngựa chất đầy các rương vải.
Đi nửa đường, hai đại nam nhân cùng một đống vải vóc, chèn ép đến khó chịu. Tiêu Lan Y bèn đá Khương Phong Trạch xuống ngựa, xa nghênh ngang phóng , khiến Khương Phong Trạch tức tối gào lên từ phía .
"Túi tiền!"
"Tiêu Lan Y, dừng !"
"Nương đưa túi tiền cho ngươi giữ, bạc thuê xe về nhà!"
Không đó hai cãi vã , nhưng cuối cùng vẫn cùng về tới nhà.
Vừa bước cửa, Tiêu Lan Y liền đẩy Khương Phong Trạch qua một bên, như thể khoe của quý, bày cả đống vải vóc hảo hạng mặt Tiểu Nhu Bảo. Tiểu gia hỏa thấy sáng rực mắt.
"Đây là vải hoa la, dù là mỏng nhưng hề xuyên thấu, trong kinh thành, nhà quý tộc ai cũng ưa chuộng mặc mùa hè," Tiêu Lan Y hăng hái giải thích.
"Còn đây nữa, hoa lăng của Hồ Châu, cùng với the hương vân từ vùng nam địa. The hương vân mệnh danh là 'mềm như vàng', dù trời nóng đến , chạm là mát lạnh ngay," Tiêu Lan Y múa tay mô tả, càng càng hào hứng.
Ba loại vải, với hơn mười màu sắc khác : nào là hồng phấn, hồng đào, tím khói... đều là những màu mà Tiểu Nhu Bảo yêu thích.
Nhu Bảo đến hoa cả mắt, đầu nhỏ hết nghiêng bên ngó bên , cuối cùng nhịn nổi mà nhào tới, ôm c.h.ặ.t đống vải lòng, mắt sáng long lanh.
Hắc hắc, tất cả đều là của nàng!
Lý Thất Xảo cặm cụi ngày đêm, đầy ba ngày may xong hai bộ đồ mùa hè cho Tiểu Nhu Bảo.
Trang phục mùa hè đơn giản, mát mẻ. Áo kiểu bối tâm hở cánh tay, váy thì cố ý may ngắn hơn một chút để lộ mắt cá chân, thuận tiện cho Nhu Bảo chạy nhảy ngoài đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-350.html.]
Tiểu Nhu Bảo thấy bộ đồ mới, vui sướng đến khép miệng, lập tức ôm cổ nhị tẩu, nài nỉ đòi ngay.
Nàng mặc áo bối tâm hoa lăng màu hồng ruốc, đôi tay tròn trịa trắng trẻo lộ , ở cổng lớn, ôm một chén nước mật hoa quế, mút từng ngụm ngọt lịm.
Đôi chân ngắn đung đưa thảnh thơi, thỉnh thoảng hương ngang, nàng dịu dàng gọi họ , tiện thể khoe bộ đồ mới của .
lúc đó, Khương Phong Trạch từ ruộng trở về. Vừa thấy tam ca, Tiểu Nhu Bảo lập tức tươi như hoa, nhảy phóc lên như một con thỏ.
"Tam ca ca! Ôm Nhu Bảo!"
Khương Phong Trạch , lòng ngọt như rót mật, liền giơ tay đỡ lấy nàng.
Hôm qua cùng Tiêu Lan Y đùa giỡn thương nhẹ ở tay, Tiểu Nhu Bảo nên sợ đè nặng tam ca, cố ý nhón m.ô.n.g, dám mạnh.
Mấy hương ngang qua thấy nàng với tư thế kỳ quặc, cứ tưởng eo trật, liền quan tâm hỏi han vài câu.
Nghe Khương Phong Trạch giải thích, mới hiểu , khen Nhu Bảo hiểu chuyện, trêu chọc nàng.
TBC
"Nhu Bảo cũng nặng , còn sợ đè bẹp tam ca nữa chứ, ha ha!"
"Tiểu gia hỏa đúng là mũm mĩm, ôm nó, nhận ." Khương Phong Hổ khà khà, trêu chọc.
Tiểu Nhu Bảo trêu là béo, đỏ bừng cả mặt, liền chui đầu lòng tam ca, ngẩng khuôn mặt tròn trịa lên gặp ai nữa.
Cả nhóm trêu Nhu Bảo, thì bên thấy tiếng huyên náo từ Phúc Thiện Đường. Chỉ thấy Ngô đại phu cầm cái chổi, thở phì phò, đuổi Khương Phong Miêu khỏi cửa.
Ban đầu còn khó hiểu, tò mò tiến gần hỏi han.
Ngô đại phu mặt mày "bi phẫn", lớn: "Thằng tiểu ngu ngốc , bảo nó phân loại thảo d.ư.ợ.c, ai ngờ nó loạn hết cả lên! Nó còn... còn lấy nhân trung hoàng cho cam thảo, cho mấy ông bà già trong thôn uống một bụng nhân trung hoàng!"