Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:02:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Khác cau mày, gằn giọng: "Vậy cứ gọi chúng tới một nữa, tin con mắt của đám ngu ngốc Thẩm gia !"

Hắn khinh thường nhãn lực của Thẩm gia, nhất định đích kiểm tra từng đứa một. Thà sai lầm còn hơn bỏ sót, thể để lỡ cơ hội .

Điền tri huyện nhận tiền của Thẩm gia, dám chối từ, bèn sai một nữa triệu tập tất cả những đứa trẻ đó.

Trước cửa phủ nha, dòng chen chúc, hơn trăm bé gái nhà bồng bế đến, chật cả sân. Các bé gái, gương mặt ngây thơ, nhiều đứa dụi mắt gọi , rõ ràng hiểu sắp chuyện gì xảy .

TBC

Trong đó hai, ba mươi đứa rõ ràng vóc dáng lớn hơn, còn là trẻ con mới . các bậc phụ thử thời vận, ngại khai gian tuổi của con , mong đổi đời.

Điền tri huyện chẳng buồn để ý, chỉ phất tay sai bảo các bé gái ở , còn lớn thì lùi xa mà chờ đợi.

"Đại sư, đây là tất cả các tiểu nha đầu mà chúng thể triệu tập ." Điền tri huyện nịnh nọt,"Đều mặt ở đây ."

Trương Khác quét mắt đám trẻ, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ tham lam và ham điên cuồng. Hắn nở nụ lạnh, vung tay phất trần, lệnh: "Hơn một trăm đứa, cũng ít. Lát nữa chia thành từng nhóm mười đứa, theo lệnh , lượt đưa chính điện để kiểm tra."

Điền tri huyện và những trong phủ nha đều răm rắp theo. Trong lòng họ chỉ nghĩ đơn giản là đây là một cuộc tuyển chọn thư đồng, cần kiểm tra trí tuệ, sức khỏe và khả năng ứng đối của bọn trẻ, chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều.

chẳng ai ngờ rằng, khi nhóm đầu tiên bước trong điện, chẳng bao lâu thấy từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết vọng , còn những tiếng run rẩy cầu xin từ các bé gái!

"Không cần mà..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-352.html.]

"Đừng đụng ... ô ô..."

"Cha, , cứu... cứu con... A!"

Tiếng yếu ớt, đầy sợ hãi van xin vang vọng trong nha môn, khiến Điền tri huyện và đám xung quanh giật nảy . Điền tri huyện vội , chỉ thấy cánh cửa điện khẽ đong đưa. Mấy ngón tay nhỏ cố gắng bám lấy cánh cửa, nhưng nhanh ch.óng kéo tuột trong bóng tối.

"Chuyện gì thế ... bọn chúng định gì đám trẻ con ?" Một tên nha sai khiếp sợ mở to mắt, định lao xem.

Điền tri huyện cũng thoáng rùng , sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt. nhớ đến bạc mà nhận trong mấy ngày qua, như nước chảy về túi . Nhanh ch.óng, giơ tay ngăn : "Khoan , đừng phiền đại sư. Nếu hỏng việc lớn của , chúng sẽ gặp rắc rối lớn đấy!"

"Có khi... khi đại sư cũng , chỉ là bọn trẻ con sợ hãi mà kêu thôi," Điền tri huyện , chột nhắm mắt như nữa.

Đám nha sai bên cạnh chỉ nghiến răng, nắm c.h.ặ.t t.a.y trong lòng đầy căm phẫn. Cái chuyện ma quỷ thế , đại nhân thực sự tin ? Cũng chẳng trách con nối dõi, sống vô đạo đức như , đúng là đáng kiếp!

Không lâu , từng tốp từng tốp trẻ con đưa trong điện. Tiếng thút thít, tiếng rên đau đớn vang lên ngớt, thê lương đến nhức lòng.

Nửa canh giờ trôi qua, Trương Khác cuối cùng bước , vẻ mặt thất vọng, tay lau những vết m.á.u loang lổ áo. Hắn lắc đầu, hừ một tiếng: "Phế vật, tất cả đều vô dụng. Không lấy một đứa nào đủ tư chất nguyên liệu cho cổ thượng đẳng, uổng công mất bao nhiêu sức lực!"

Điền tri huyện c.ắ.n răng lấy hết can đảm bước đại điện. Vừa thấy cảnh tượng bên trong, hai chân mềm nhũn, ngã bệt xuống đất, suýt nữa tiểu quần.

Trên nền điện, vết m.á.u loang lổ khắp nơi. Hơn trăm đứa trẻ la liệt, chẳng khác nào đống giẻ rách vứt chỏng chơ bên . Trên đỉnh đầu mỗi đứa đều cắm bảy cây ngân châm, xuyên thấu đến tận tủy não. Một đứa vẫn còn đang run rẩy, còn vài đứa khác bất động, sinh mệnh tựa như tắt lịm.

 

Loading...