Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 375

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:03:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhu Bảo!" Lúc , Phùng thị và chạy đến, ôm c.h.ặ.t lấy tiểu bảo bối của .

"Mau để nương xem, ngươi chứ, thương ?" Giọng Phùng thị run rẩy, tràn đầy lo lắng.

Khuôn mặt lạnh lẽo của Tiểu Nhu Bảo lập tức tan biến, trở nét ngọt ngào, nàng dụi đầu cổ , nũng nịu:

"Con , nương, đừng lo lắng nhé-"

Thấy nàng hề hấn gì, đầu cũng chẳng vết thương, mới nhẹ nhõm thở phào, đưa ánh mắt giận dữ về phía Trương Khác.

"Đồ ch.ó má! Ngươi hại bao nhiêu đứa trẻ, c.h.ế.t thế là nhẹ cho ngươi !" Khương Phong Niên tức giận quát lớn.

Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y chút do dự bước tới, giẫm mạnh lên đôi tay cháy đen của Trương Khác, nghiến gót chân như nghiền nát .

Trương Khác giờ đây chỉ còn chút tàn, đôi mắt dần đục ngầu, trống rỗng như mắt cá c.h.ế.t, còn chút sinh khí.

Tiểu Nhu Bảo liếc , giọng thản nhiên:

"Kẻ thật sự thành Trương 'đại c.h.ế.t'. Để c.h.ế.t thế , cũng xem như an ủi những đứa trẻ từng hại."

Điền tri huyện một bên, run rẩy. Ông bao giờ thấy cảnh tượng nào kinh hãi đến thế, sống mà sét đ.á.n.h đến nát bấy. Trong lòng ông run sợ, lo lắng liệu rằng kẻ tiếp theo chịu phạt .

Nếu vì sợ đến mức thở , Tiểu Nhu Bảo lẽ quên bẵng sự hiện diện của ông .

Tiểu Nhu Bảo ngoắc ngoắc ngón tay, lệnh:

"Lại đây, nếu ngươi kết cục giống như , thì hãy chuộc tội cho những lầm của . Lấy bạc mà đền cho các gia đình của những cô bé hại, đến từng nhà mà tạ . Đừng trách nhắc nhở."

Một chút tiền bạc chẳng thể bù đắp hết những nỗi đau, nhưng trong cuộc đời lắm khổ đau , đó cũng xem như một chút an ủi cho họ.

Điền tri huyện lập tức bò lên phía , liên tục gật đầu, vội vàng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-375.html.]

"Được, , bạc mà Thẩm gia đưa cho , sẽ lấy hết, bồi thường cho họ!" Điền tri huyện sợ đến mức chân tay run rẩy, bò nửa đường còn suýt té ngã, sặc sụa ho khan.

Tiểu Nhu Bảo chỉ Trương Khác, lạnh lùng :

"Còn một việc nữa. Hắn — Trương đại c.h.ế.t — từ đến thì ngươi mang về nơi đó cho . Và thật rầm rộ, khua chiêng gõ trống, đưa xác cùng đôi tay đứt về đến tận kinh thành, để cho bộ kinh thành đều chuyện !"

Tiểu Nhu Bảo hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo.

Nếu Thẩm gia quyết tâm hại , thì nàng cũng nên gửi cho họ một "món quà đáp lễ"!

Không nhị phu nhân độc ác vui lòng nhận món quà nhỉ?

Điền tri huyện dám chần chừ, run rẩy truyền lệnh cho nha sai. Bọn họ chuẩn một chiếc rương, trang trí hoa đỏ, bỏ xác Trương Khác trong. Sau đó, ông còn mời cả đội gánh hát và đoàn chiêng trống, dự tính từ Vân Thành biểu diễn rầm rộ đưa thẳng đến kinh thành.

"Như an bài, ngươi... , là ngài, ngài lòng chứ?" Điền tri huyện quỳ gối, giọng run rẩy cầu hỏi.

TBC

Tiểu Nhu Bảo mỉm , gật đầu hài lòng.

"Được , cứ thế ."

Từ khi Trương Khác trở thành "Trương đại c.h.ế.t", trò khôi hài cuối cùng cũng khép .

Về thôn Đại Liễu, Tiểu Nhu Bảo chẳng còn bận lòng điều gì, ôm lấy những ngày tháng nhàn nhã, ăn ngủ, ngủ ăn, sống cuộc sống an bình.

Chẳng mấy chốc, tiểu hình của nàng lớn thêm, quần áo mới may tháng ngắn nửa ngón tay.

Thời gian thấm thoắt trôi, củ cải trong vườn cuối cùng cũng mọc lên xanh . Mỗi ngày Phùng thị đều ngắm, cuối cùng thể nhổ ba, bốn củ.

Sáng sớm, khi sương còn đọng lá, Phùng thị nhổ vài củ củ cải, mang đến biếu thôn trưởng và Ngô đại phu để họ nếm thử.

Bấy lâu nay đều tò mò về củ cải của nhà họ Khương, nay cuối cùng cũng cơ hội nếm thử, thôn trưởng và Ngô đại phu khỏi xúc động, nâng củ cải trong tay lên ngắm nghía mãi mới chịu c.ắ.n một miếng.

 

Loading...