Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 382

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:03:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Khương Phong Niên và đứa bé giữ cửa cũng phì .

Các học sinh Vi viện trưởng nghiêm khắc nhắc nhở, thể về Cần Học Điện. Có mấy đứa còn đầu Tiểu Nhu Bảo, vẫy tay từ biệt.

Tiểu Nhu Bảo cũng vẫy vẫy cái tay mũm mĩm, nở nụ ngọt ngào đáp .

Về phần Lý Văn Tài, các học sinh hề xa lánh mà cảm thông với . Vừa Cần Học Điện, cả đám đến vỗ vai an ủi , bảo đừng suy nghĩ nhiều, từ nay về ai nhắc chuyện mất cắp nữa.

Thấy canh giờ cũng còn sớm, đến lúc trở về dùng bữa trưa. Khương Phong Niên bèn bế Tiểu Nhu Bảo lên, đặt nàng xe lừa.

Trước khi , Vi viện trưởng ân cần : "Lần nhờ Nhu Bảo giúp một ơn lớn, nếu thì bao nhiêu ngày nữa mới bắt ả đầu bếp trộm cắp . Trong thư phòng một viên kim đậu khác tặng, chi bằng đem xâu vòng tay, lễ tạ ơn cho Nhu Bảo."

Nhìn Vi viện trưởng mặc áo trường bào cũ, Tiểu Nhu Bảo nào nỡ lòng nhận. Nàng vội đưa tay khoe, cổ tay trắng nõn đeo một chiếc vòng bạc nhỏ và hai chuỗi mã não đỏ.

"Viện trưởng thúc thúc, Nhu Bảo nhiều đồ trang sức thế , thể nhận thêm kim đậu của ngươi, nếu cánh tay mệt lắm đó!" Cô bé vẻ phùng má, khoa trương .

TBC

Lời khiến Vi viện trưởng bật , chẳng khác nào nàng đang trách ông ép buộc. Cuối cùng, ông đành thôi, hẹn khác sẽ tặng.

Tiểu Nhu Bảo hì hì khúc khích, vẫy tay chào cùng đại ca lên đường về nhà.

Xe lừa đến thôn Đại Liễu, từ xa, Tiểu Nhu Bảo thấy Phùng thị ở cửa, mắt quanh ngóng đợi.

"Nương ơi, con và ca ca về đây!"

Tiểu Nhu Bảo nhảy xuống khỏi xe lừa, như con bướm nhỏ bay đến, lao lòng Phùng thị, chiếc mũi nhỏ cọ cọ n.g.ự.c .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-382.html.]

"Nương ơi, con đói bụng quá! Trưa nay ăn gì ? Mau kể con , sườn ?"

Phùng thị bẹo mũi nàng, bất đắc dĩ đẩy nàng : "Nương mới đồng về, đầy mồ hôi, con đừng để bẩn xiêm y."

"Con ngửi thấy ... dưa chua hầm thịt ba chỉ, còn cả trứng gà kho tương nữa, đúng ?" Tiểu Nhu Bảo ngửi chảy nước miếng, cái miệng nhỏ như sắp chảy thành dòng.

Phùng thị mắng yêu, bế con gái lên: "Cái mũi con thính thật đấy, chẳng khác nào ch.ó săn đầu làng. Nương là con đói lắm , mau nhà ăn thôi."

Hôm nay bữa cơm trưa quả thật đúng ý Tiểu Nhu Bảo. Nàng gặm hết năm miếng sườn, ăn hơn nửa chén cơm kê trộn với gạo.

Cơm ăn xong, bên phía công trường cũng truyền đến tin . Phúc Thiện Đường xây mở rộng tất!

Tiểu Nhu Bảo đặt bát xuống, lau miệng vội vàng đòi xem. Chờ đợi bao ngày, giờ nơi đó thành hình, nàng nhất định nghĩ cách cho công việc kinh doanh phát đạt, kiếm về thật nhiều tiền cho gia đình!

Thấy con gái sốt ruột, chân cứ nhấp nhổm chạy, Phùng thị vội giúp nàng mang giày, dắt tay nàng .

Khương Phong Niên và trong nhà cũng rộn ràng theo, ai nấy đều phấn khởi, cảm giác nhẹ nhõm khi thành nhiệm vụ lớn lao.

Khu đất mở rộng , Khương gia gọi là "Tân Địa". Nơi đây sát chân núi, ba tòa đại trạch và ba gian tiểu phòng, tạo thành một quần thể khang trang.

Các gian phòng nối liền với bằng đường lát đá, thấy là một quần thể hài hòa. Đại trạch mới cũng giống như lão nhân đường, mỗi tòa mười gian phòng, cả tiền viện và hậu viện rộng rãi. Còn các tiểu phòng thì bốn gian, chỉ tiền viện và một khoảnh đất nhỏ để trồng rau.

Tiểu Nhu Bảo vốn sợ nắng nên đây cũng qua đây xem. Giờ mới đặt chân tới, nàng lập tức thu hút bởi những dãy trạch viện khang trang, ngói mới đỏ tươi, cửa sổ lục sắc. Trước mắt sáng rực, nàng khỏi vỗ tay thích thú.

 

Loading...