Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 405

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:29:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù Nhu Bảo , nhưng việc cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo trong lòng Phùng thị. Bà cảm thấy Tiên Tuyền cư đến kẻ hỗn tạp, Nhu Bảo mà cứ chạy qua đó thì khó tránh khỏi lúc lớn trông chừng. Xem nghĩ cách giữ bé ở nhà nhiều hơn.

Chợt nhớ Hàn thượng gửi ít sách mấy hôm , bà liền nghĩ ngay một ý.

TBC

Lấy sách , Phùng thị thở dài bảo: "Khuê nữ , nương thấy ngươi rảnh rỗi quá nên mới chạy lung tung khắp nơi. Chi bằng ở nhà học vài chữ, còn hơn là cứ theo chân lớn mà chạy loạn."

A?

Học chữ ?!

"Không! Con học , ô ô!"

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Nhu Bảo đầy vẻ phản đối, bé rụt cổ , định bụng trốn chạy. vì vội quá, chân bé đạp rổ tỏi để đất, suýt ngã nhào.

Tiểu của Nhu Bảo loạng choạng, trực tiếp chúi đầu rương đựng sách!

"A?! Oa ô ô, nương ơi!"

Cái rương đựng sách nhỏ, bên trong chất đầy sách cao tới ba thước, gần bằng nửa lớn. Tiểu Nhu Bảo "oa" một tiếng thì mất tăm mất tích, chỉ còn hai cái chân nhỏ đạp đạp miệng rương, cố gắng giãy giụa.

Mọi chuyện xảy quá nhanh, Phùng thị và cả nhà Khương gia đều sững sờ .

Khi bừng tỉnh, liền chạy tới xem, chỉ thấy Tiểu Nhu Bảo đang kẹt cứng trong rương, đầu thì mắc kẹt giữa đống sách, chỉ còn cái m.ô.n.g vểnh ngoài, cố sức xoắn qua xoắn để thoát . Khuôn mặt nhỏ đỏ ửng vì nghẹn, t.h.ả.m buồn .

Cảnh tượng khiến Khương Phong Niên và Phong Hổ nhịn nổi, liền bật ha hả.

Khương Phong Trạch thì thương em lắm, vội nắm lấy hai chân Nhu Bảo, nhẹ nhàng kéo lên, giống như đang "bứng cây cải nhỏ" từ đất lên. Dù Khương Phong Trạch cẩn thận, nhưng hai b.úi tóc sừng dê của Nhu Bảo vẫn đám sách gập , còn trắng trẻo mịn màng, nay đau đến đỏ cả mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-405.html.]

Tiểu Nhu Bảo "rút" , vội vàng thở hổn hển, ôm chầm lấy tam ca, ấm ức chui đầu cổ mà rúc.

Khương Phong Trạch nhẹ nhàng vỗ lưng , dịu dàng an ủi: "Được , may là trong rương nhiều sách đỡ cho ngươi, nếu , với cái đầu lớn của ngươi mà chúi xuống, hẳn đụng đáy rương đau đớn ."

Thấy Tiểu Nhu Bảo thương nặng, chỉ mất vài sợi tóc, cả nhà Khương đều trêu, bảo nhắc đến học chữ sợ đến mức .

"Xem sách cũng ," Khương Phong Niên ,"Đến cái rương sách còn nhảy thẳng , chẳng là duyên phận trời định ?"

Khương Phong Hổ ôm bụng lớn, vỗ tay : "Vừa đột ngột mất tăm, còn tưởng hoa mắt! Nếu thấy hai cái chân nhỏ của nàng đạp đạp, ai nàng rớt rương!"

Phong Miêu cũng hùa theo: "Tam ca rút , trông cứ như rút củ cải . Xem những rút củ cải trong vườn nhà vô ích, đến lúc cần còn cứu !"

Cả nhà càng lớn.

Ngay cả Xuân Ca giường đất cũng lây nhiễm, hắc hắc phun nước miếng, ngừng khanh khách.

Tiểu Nhu Bảo vốn hổ, càng giận hơn, liền chôn mặt vai Phong Trạch, cong như con tôm, quyết thèm để ý tới các ca ca nữa.

Vốn dĩ đến chuyện học chữ thích , giờ còn trêu chọc thế , càng bực bội thêm!

Tiểu gia hỏa mặt đỏ bừng, cái miệng nhỏ chu , lẩm bẩm bằng giọng nũng nịu, cố gắng che mặt, giận đến mức hai lỗ tai cũng đỏ rực.

Phùng thị thấy con gái ấm ức, liền vội vàng dẹp ngay nụ , cố vẻ nghiêm túc để "giả bộ ".

Phùng thị liền nhấc chân, đá cho Khương Phong Hổ, Phong Miêu và Phong Niên mỗi một cái: "Đi , ai cho phép các ngươi khuê nữ của hả? Mau đem cái rương sách dọn chỗ khác, chướng mắt vô cùng!"

 

Loading...