Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:29:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thất Xảo đồng tình, lập tức bảo Khương Phong Hổ nhóm lửa, còn bày biện xôi ngọt thập cẩm .

Đậu phộng đậu hũ chỉ cần hầm nhanh, Phùng thị một bát tào phớ ngọt, cắt chút thịt heo thành mỡ băm, món đậu hũ hầm thịt. Phần còn nàng bọc thêm lớp trứng, đem chiên giòn, ngoài giòn trong mềm, thể rưới thêm tương ớt hoặc rắc chút đường trắng tùy theo khẩu vị mỗi .

Tiểu Nhu Bảo ôm bát tào phớ ngọt, cúi đầu ngắm , cảm thấy đúng là "trắng như ngọc", ngờ đậu hũ đến thế.

Vừa đưa cái miệng nhỏ lên hút một cái, miếng đậu hũ liền trôi tuột miệng nàng. Đậu hũ non mềm, mịn màng tan chảy trong miệng, hương vị thơm béo hòa quyện, cần nhai, chỉ khẽ nhấp vài cái liền tan, để hương thơm ngọt ngào môi.

Tiểu Nhu Bảo ăn liền hai bát tào phớ, quấy chút đường trắng xôi ngọt thập cẩm, ăn đến nỗi cái miệng nhỏ ngọt lịm, hồng hào.

No nê xong, nàng ôm lấy cái bụng tròn vo, tựa đầu lên đầu gối Phùng thị, mắt díp , chìm giấc ngủ.

Ngày hè oi ả, ngay cả gió thổi qua cũng mang theo nóng. Phùng thị cũng nóng đến mức kéo áo cho đỡ oi, trải chiếc chiếu mới mua, đặt Tiểu Nhu Bảo lên cho mát.

Khương Phong Niên cũng lấy quạt nan, bên cạnh nhẹ nhàng quạt cho , sợ nàng nổi rôm vì nóng.

Dưới làn gió quạt êm dịu, dù trời nóng bức, nhưng nương và ca ca chăm sóc bên cạnh, tiểu gia hỏa vẫn ngủ say, giấc ngủ thật ngọt ngào.

Trong tiếng ngáy khe khẽ của Nhu Bảo, Phùng thị và Khương Phong Niên gần , khẽ nhắc đến Phong Trạch, giọng chỉ đủ cho .

"Không giờ lão tam và Tiêu công t.ử đang ở ," Phùng thị nhíu mày, nỗi lo hiện rõ khuôn mặt."Nương hy vọng hai đứa thể bảo vệ thành phủ, sợ chúng đối đầu với Thát Tử... Mấy đêm nay thường thao thức, yên lòng nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-424.html.]

Nỗi lòng của , mong con trưởng thành nên nghiệp lớn, sợ con chịu nguy hiểm. Thật là một nỗi dày vò dễ gì tả xiết.

Khương Phong Niên, trưởng, cũng chẳng khác gì. Chàng nhẹ nhàng an ủi: "Nương, Phong Trạch và Tiêu công t.ử rời nhà cũng sáu bảy ngày, phỏng chừng báo tin từ kinh thành đến phủ thành từ lâu. Tính thời gian, triều đình cũng nên phái quân tiếp viện, binh lính triều đình đến, chắc chắn hai họ sẽ sớm trở về."

"Chỉ mong như ." Phùng thị , định thêm gì đó, nhưng sợ lời thành điềm , đành thở dài lắc đầu.

Khương Phong Niên trong lòng cũng nôn nóng lắm. Thế nhưng, khi ánh mắt dừng khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhu Bảo, sắc mặt dần dần dịu , như thể tìm sự an ủi.

"Nương, cần lo lắng quá," Khương Phong Niên cất giọng kiên định,"nhà còn , chỉ cần Nhu Bảo ở đây, dù gặp chuyện lớn đến , nhà nhất định sẽ tai qua nạn khỏi!"

Lời như liều t.h.u.ố.c an thần, Phùng thị xong cũng khỏi nhẹ nhõm. Nàng cúi xuống, dịu dàng vuốt ve đầu Nhu Bảo, mắt ánh lên niềm tin: " , nhà bảo bối cục cưng, nương chẳng sợ gì cả..."...

Lúc , chỉ Khương gia ngóng trông Khương Phong Trạch, mà bên Liêu Đông doanh, Phong Trạch và Tiêu Lan Y cũng nhớ nhà nguôi.

Hai đến Liêu Đông doanh từ sớm, tập hợp hơn hai trăm cựu binh, đóng quân tại địa điểm cũ, lo toan chuẩn phòng thủ sự đe dọa của Thát Tử.

Trong cựu binh ở Liêu Đông doanh, còn một vị chỉ huy sứ què nửa chân và hai vị doanh đầu, còn đều là binh sĩ. Khương Phong Trạch vị chỉ huy sứ tóc bạc, khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn, lòng dấy lên sự kính trọng nên lời.

TBC

Nhìn bản đồ phủ thành, Khương Phong Trạch chắp tay : "Lưu chỉ huy sứ, như hôm qua, xin ngài dẫn canh giữ kho binh giới, và cử thêm nhân thủ tuần tra các vị trí trọng yếu trong thành. Đêm tới, các ngài về nghỉ, đến lượt và Tiêu Lan Y phiên."

 

Loading...