Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 433

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:30:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bị mắng một trận, cổ Vương Tiểu Liên đỏ bừng, dù trăm miệng cũng khó cãi, nàng chỉ hậm hực chỉ tay : "Các ngươi ? Ta chỉ buột miệng thôi, mà vì chút chuyện nhỏ các ngươi quá lên, ăn thịt !"

"Việc nhỏ? Ngươi coi đó là việc nhỏ !" Lúc , thôn trưởng từ ngoài đồng trở về, lời Vương Tiểu Liên liền nổi giận, quăng mạnh cái tẩu xuống đất.

"Nếu như Phong Trạch và những khác ngăn giặc Thát Tử, lỡ ngày nào chúng nó tràn thôn, đ.á.n.h c.h.ế.t cha ngươi, bắt ngươi doanh kỹ, xem ngươi còn coi đó là việc nhỏ !"

Mặt Vương Tiểu Liên đỏ bừng: "Thôn trưởng thúc, ngươi như chứ?"

Thôn trưởng thèm đôi co với kẻ nhỏ tuổi, chỉ trừng mắt Vương Đại Hỉ và Liễu thị phía .

"Con gái nhà ngươi nặng nhẹ, cha dạy dỗ ?"

Lão Lý cạnh đó cũng nể nang gì, hừ một tiếng thẳng: "Thôn như Phong Trạch quả là vinh quang, thế mà nhà ngươi cứ ghim gút, chỉ vì miếng đất mười mẫu mà đỏ mắt với Khương gia, để cho con gái rêu rao khắp nơi những lời cay độc !"

Thôn trưởng trầm mặt, nhíu mày: "Hai ngươi nếu còn chút lương tâm, thì bảo con gái ngậm miệng , dạy cho nó cách t.ử tế."

Thấy thôn trưởng thật sự nổi giận, vợ chồng Vương Đại Hỉ chút e ngại, vội vàng kéo con gái về .

Vương Đại Hỉ cúi , ngượng ngùng : "Thôn trưởng, xin bớt giận, con bé nhà chỉ là miệng d.a.o găm, lòng đậu hũ, nó ý ."

Liễu thị cũng vội vàng lành: " , đúng , chúng về sẽ dạy dỗ nó t.ử tế."

Nói xong, hai vợ chồng vội vã kéo con gái về nhà, chẳng dám ở đối đầu với cả thôn.

TBC

Phùng thị chẳng để tâm đến gia đình , thừa cũng chỉ vì mảnh đất mười mẫu mà ghen tị thôi. Sau còn ở chung trong thôn, thấy nhà Khương gia ăn ngày càng phát đạt, gia đình họ Vương càng khó chịu, nhưng ai khó chịu thì tự .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-433.html.]

Thực , Vương Tiểu Liên ngay bây giờ khó chịu . Trước , khi vẫn là hàng xóm, rõ ràng nhà Khương gia với nhà , thế mà giờ đây thành lãnh tụ của thôn, gì cũng tán tụng.

Vương Tiểu Liên bĩu môi, hậm hực lẩm bẩm: "Hừ, vài , cũng chỉ dám huênh hoang trong thôn thôi. Ra ngoài chiến trường g.i.ế.c giặc thì chẳng quan, chẳng chức, triều đình thèm đoái hoài, cũng chẳng phong thưởng gì, chỉ là hùng rơm trong thôn mà thôi!"

"Ngươi!" Thôn trưởng định nổi trận lôi đình, nhưng Tiểu Nhu Bảo liền kéo tay áo ông .

"Thôn trưởng gia gia, ." Nhu Bảo dỗ dành thôn trưởng, nghiêm giọng từng chữ một: "Ai Phong Trạch nhà sẽ phong thưởng?"

Vương Tiểu Liên trợn trừng mắt: "Đã qua năm sáu ngày , nếu phủ nha triều đình thưởng vàng bạc, thì cho từ lâu, chẳng lẽ còn đợi tới bây giờ?"

Tiểu Nhu Bảo khúc khích: "Chuyện đời khó mà lắm nha. Tỷ tỷ bụng to, ngươi dám đ.á.n.h cược với Nhu Bảo ?"

"Bụng to?"

Người nhà họ Vương thế đều giật .

Vương Tiểu Liên như thể đụng trúng nỗi lòng giấu kín, tức đến hộc m.á.u thật sự: "Ngươi, ngươi nhảm cái gì đó, bụng to gì chứ!"

Lòng nàng quýnh lên, miệng liền buột mà chẳng kịp suy nghĩ: "Đánh cuộc thì đ.á.n.h cuộc, nếu nhà ngươi thưởng cái gì, liền ăn phân cho xem!"

Dân làng mà nhíu mày, ai nấy đều thấy khó chịu, chỉ riêng Phùng thị vẻ hiểu ý, mặt mày tò mò khuê nữ, nàng thật sự nghĩ thế .

Tiểu Nhu Bảo nheo mắt, Vương Tiểu Liên, để lộ hàm răng trắng: "Được thôi, đến lúc đó ngươi đừng đổi ý nha."

Vương Tiểu Liên chạy về nhà hừ lạnh: "Ai mà đổi ý thì là ch.ó."

 

Loading...