"Hôm qua thành, đem mấy quả cà tím cho đại cữu nhà vợ . Lúc ngang qua tiệm thợ rèn, thấy một trông giống... nhưng cũng dám chắc lắm..."
Thôn trưởng nhíu mày khó hiểu: "Ngươi thấy ai mà ấp úng ?"
Dương nhị thở dài: "Giống như là Khương Đại Hải của đại phòng Khương gia."
Lời dứt, cả bàn tiệc đều ngỡ ngàng .
"Cái gì? Khương Đại Hải... Làm thể! Hắn g.i.ế.c thì đền mạng, quan phủ lúc phán c.h.é.m đầu mà!"
Dương nhị liền xua tay, giải thích: "Chuyện là , nhưng các ngươi quên ? Mấy tháng , lão hoàng đế băng hà, cả thiên hạ đại xá một ."
Lúc đó, cả thành đều dán cáo thị về đại xá, nhưng một hương ít ngoài thành nên gì.
Thôn trưởng nhíu mày, : "Dù là c.h.é.m lưu đày, gặp đại xá thì tội cũng thể giảm nhẹ. Tiệm thợ rèn ở phía đông thành là của quan phủ, trong đó là bọn tội nhân, thể Khương Đại Hải cũng giảm án, ném tới đó khổ sai."
Cả bàn dân làng xong, tròn mắt ngỡ ngàng, cảm thấy trong lòng khỏi bực bội.
" là nhờ vận may c.h.ế.t của lão hoàng đế, tên lòng đen tối thoát c.h.ế.t. Loại độc ác như , nhất đừng để gặp !" Lão Lý trợn mắt phẫn nộ.
Trương tú tài thì nghiến răng, giận dữ: "Thật là bất công cho Khương gia tam ca, ngay thẳng đàng hoàng, chính đại ca hại thê t.h.ả.m, thế mà kẻ còn đền mạng."
Dương nhị tức phụ cũng bĩu môi: "Nếu thật là Khương Đại Hải còn sống, nhất nên báo cho Khương gia tẩu t.ử một tiếng, để lỡ tên ác nhân đó ngày nào mò về làng quấy phá, còn đường mà đề phòng."
Lúc , khi Khương Đại Hải bắt dẫn nha môn, còn vẻ mặt khó chịu, lớn tiếng kêu gào như thể oan ức lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-439.html.]
Thôn trưởng chuyện từ Dương nhị, cảm thấy khả năng Khương Đại Hải vẫn còn sống, bèn gật đầu, lập tức đến báo cho Phùng thị. Một hương gần đó cũng thấy, liền xôn xao bàn tán, ai nấy đều bất bình cho gia đình Nhu Bảo.
"Đại xá thiên hạ gì chứ, chỉ tổ thả những kẻ ác , chẳng càng thêm tai họa cho dân lành !"
"Ác nhân mà ân xá, đúng là tạo nghiệp mà!"
Nhà họ Vương ban đầu hiểu chuyện gì, bàn tán thì như lọt trong sương mù. Đến khi hỏi rõ, Vương Đại Hỉ mới ngạc nhiên thôi.
"Thì năm Khương Đại Sơn đẩy xuống vực là do chính đại ca hại. Khương Đại Hải Phùng thị báo quan bắt , xem thù hận giữa hai nhà hề nhỏ." Vương Đại Hỉ mở to mắt, thì thầm.
Liễu thị và Vương Tiểu Liên, đang cắm cúi ăn miếng cơm khô bóng mỡ, cũng chen .
"Ta chứ, về thấy Khương gia đại phòng . nghĩ thì nam nhân Phùng thị c.h.ế.t từ lâu , Khương Đại Hải cũng cố ý đẩy em xuống vực. Dù cũng là em một nhà, Phùng thị cần đòi mạng như thế ?" Liễu thị bĩu môi .
Bà thêm : "Giờ Khương gia chỉ còn tam phòng, thành một cây độc đinh, nếu nhà gặp chuyện gì nữa, lão Khương gia chẳng là tuyệt hậu ? Phùng thị thật là nhẫn tâm!"
Vương Tiểu Liên sắc mặt vàng vọt mấy ngày rớt hố phân, nay thấy đồ ăn ngon mới lấy chút khẩu vị, ăn chê bai:
"Nhà ở cạnh loại như thế nhỉ? Nghe Khương gia tam phòng còn chiếm nhà cửa của đại phòng, bây giờ mở cả Phúc Thiện Đường, thật là !"
Nghe đến chuyện buôn bán, Liễu thị nhớ đến mảnh đất mười mẫu của nhà mà lòng như lửa đốt. Bà chua chát : "Nhà họ vì kiếm tiền mà chiếm cả nhà cửa , đúng là thứ gia đình gì."
Vương Tiểu Liên hậm hực phụ họa: " thế, nếu là Khương Đại Hải, dù là quan nô, cũng liều trở về mà thiêu rụi Phúc Thiện Đường, Tiên Tuyền cư, cho hả giận!"
TBC