Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:30:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị ôm trong lòng một đống thịt nhỏ mềm mại, đôi mắt sáng rực lên.

"Phải , quên mất chứ!" Khuê nữ nhà nàng sớm thu phục vị tri huyện , chỉ cần một câu là đủ. Vậy còn sợ gì chuyện Khương Đại Hải chạy thoát nữa chứ?

Phùng thị bật , vuốt ve đôi má phúng phính của Tiểu Nhu Bảo, thích thú hôn lên hai cái.

"Vẫn là khuê nữ của giỏi giang nhất!"

Tiểu Nhu Bảo xoa cái bụng tròn, mặt quỷ rúc lòng Phùng thị.

"Yên tâm , bá nương!" nàng cất giọng nhỏ xíu,"Ta chính là tiểu thần hộ mệnh của nhà , ở đây, chuyện đều cần lo!"...

Đêm xuống, mây đen che kín trăng, bóng tối dày đặc tựa mực.

Người nhà họ Khương bận rộn cả ngày, sớm an giấc. Còn việc trông coi Tiên Tuyền cư ban đêm, đều giao cho Lý Dẫn Nhi và Dương Nhị, phụ trách gác đêm.

Dương Nhị trưa nay uống quá chén, giờ chếnh choáng, dựa cửa mà ngủ gà ngủ gật, để ý tới cái bóng lén lút đang lẻn Đại Liễu thôn, nhích từng bước về phía ...

Chẳng qua bao lâu, một tiếng hét thất thanh x.é to.ạc màn đêm.

Tiếng hét dứt, lập tức một ánh lửa bừng lên!

"Cháy ! Bên cháy!" Lý Dẫn Nhi bừng tỉnh, mặt đầy kinh hãi ngoài.

Lúc , những hương ngủ cũng thấy lửa cháy, vội vàng khoác áo chạy .

"Nhà ai cháy thế? Mọi tỉnh dậy !"

"Mau lấy nước tới!"

"Đừng ai ngủ nữa, lên cứu hỏa nào!"

Mọi rầm rập la hét.

Trong nhà họ Vương, năm vẫn còn đang ngáy khò khò.

Liễu thị mở mắt, vội đẩy Vương Đại Hỉ bên cạnh: "Ông , bên ngoài đang la cháy kìa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-441.html.]

"Có khi nào... là Khương Đại Hải thật sự trở về trả thù, thiêu nhà họ Khương hoặc là Tiên Tuyền cư ?" Liễu thị kích động mặt.

Ban ngày, nhà họ Vương ăn uống no nê ở nhà Khương, ghé thợ rèn nơi thành đông, bày tỏ đôi lời thông cảm với Khương Đại Hải, còn kể với về sự thịnh vượng của nhà Phùng thị, bóng gió khuyến khích về làng báo thù.

Vương Đại Hỉ tỉnh, còn ngơ ngác.

"Thật ?" Hắn dụi mắt, mừng : "Xem Khương Đại Hải quả là hán t.ử dũng mãnh, ngay!"

Nói , vội khoác áo, ngoài xem rốt cuộc nhà họ Khương thiêu thế nào.

lúc , Vương Tiểu Liên hít hít cái mũi, bỗng phát giác điều .

Nàng bật dậy, ghé mắt qua cửa sổ giấy thấy ánh lửa đỏ rực, lập tức thét lên kinh hãi.

"Cha! Mẹ! Không nhà họ Khương... cháy chính là nhà kìa!"

Gì?!

Cả nhà họ Vương trợn tròn mắt.

Chỉ thấy trong sân, ngọn lửa cháy bừng bừng, lửa l.i.ế.m tới tận cửa sổ...

Cả nhà hoảng hốt la hét, quần áo còn kịp mặc đầy đủ, chỉ yếm với quần lót mà vội vã lao ngoài, chạy kêu gào t.h.ả.m thiết.

Lúc , trong thôn cũng bắt đầu náo loạn.

Các hương lượt bò khỏi ổ chăn, vội vã xách thùng, chậu nước, lao về phía đại môn nhà họ Vương để dập lửa. Thôn trưởng tuy tuổi tác cao, nhưng cũng quản già, tay xách hai xô nước đầy, xông nhất để cứu hỏa.

Người nhà họ Khương Lý Dẫn Nhi đến báo, chẳng rõ nhà ai xảy chuyện, cũng vội vàng chạy cứu hỏa. Phùng thị định để Tôn Xuân Tuyết ở nhà trông coi Tiểu Nhu Bảo, nhưng ngờ tiểu nha đầu nũng, nhất quyết đòi theo.

TBC

Phùng thị lấy chiếc áo lót bằng vải ấm đầu giường khoác lên Nhu Bảo, bế nàng ngoài. Tiểu Nhu Bảo rõ ràng còn ngái ngủ, cái miệng nhỏ há to ngáp, đôi mắt ươn ướt. hiểu , tiểu nha đầu vẻ hưng phấn, tay vui vẻ mút ngón tay, trông đầy vẻ chờ mong.

Phùng thị dáng điệu nàng, hai chân cứ nhún nhảy, dường như tâm trạng vui, đang định hỏi vài câu thì chạy tới cửa nhà họ Vương.

Trước cảnh tượng mắt, Phùng thị khỏi sững sờ, lời định đều nghẹn trong cổ họng.

 

Loading...