Tôn Xuân Tuyết cũng ôm bụng , vui đến ngừng: "Muội tròn trĩnh thế , tối qua nhảy lên đại ca, đến mức ép bắp chân bầm tím. Sáng nay dậy là kêu đau ngay, mới chuyện đó!"
Nghe đến đây, Tiểu Nhu Bảo liền phụng phịu vui. Nàng giơ tay định xoa bóp cái eo mũm mĩm của , nhưng chạm thì phát hiện... thịt nhiều đến mức chính đôi tay nhỏ của nàng cũng niết xuể.
Thấy thế, cả nhà càng lớn, tiếng vang khắp phòng.
Tiểu Nhu Bảo đỏ bừng mặt, dậm dậm chân, chu môi chạy phía lưng tam ca Khương Phong Trạch tìm chỗ an ủi.
Thấy tiểu nha đầu vui, đến bữa sáng còn ăn ít hẳn, chỉ gắp qua loa nửa cái bánh trứng thôi, Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y thương nàng quá, bèn quyết định thành mua cho vài tấm vải và trang sức, may cho nàng mấy bộ y phục mới.
Hôm nay cũng là ngày nghỉ của bọn họ ở Liêu Đông doanh, phép về nhà nghỉ ngơi hai ngày khi chuẩn đón tân binh doanh trại. Do doanh trại gần với thôn, hai họ vì lưu luyến gia đình nên tính rằng từ nay sẽ mỗi tuần ở doanh trại ba ngày, còn bốn ngày khác sẽ cưỡi ngựa về nhà mỗi tối để bầu bạn cùng nhà.
Hai dạo chợ một vòng, chẳng tiếc tay vung bạc mua mấy tấm vải mới nhất, mềm , đủ may trang phục cho cả nhà.
Vừa thấy những tấm vải với hoa văn rực rỡ, màu sắc hồng phấn nõn nà, Tiểu Nhu Bảo lập tức quên sạch phiền muộn về cái bụng tròn của , hớn hở mặt.
Tiểu nha đầu ôm cả hình mũm mĩm lăn đống vải mềm mại, lăn qua lăn , phấn khích vô cùng.
Phùng thị thấy con gái suýt lăn cả xuống đất, vội ôm lấy nàng lòng, cho quậy nữa.
"Những tấm vải hoa mềm mịn , màu sắc là bột củ sen với t.ử đằng, đều là những màu Nhu Bảo thích. Ta sẽ dùng chúng may cho con vài bộ áo yếm và áo khoác mỏng mặc cho mát, mùa hè còn dài mà."
"Còn mấy tấm vải the hương quý nhất , sẽ may cho Phong Trạch và Tiêu công t.ử mấy bộ. Dù trong doanh trại quân phục, nhưng các con cũng là phận, ngoài cũng cần tươm tất một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-445.html.]
"Còn hai cuộn lụa , màu sắc tươi trẻ, hợp với tuổi các con dâu, để may cho chúng nó vài bộ."
Phùng thị phân chia vải vóc đấy, ai trong nhà cũng phần.
Lý Thất Xảo và Tôn Xuân Tuyết vui mừng khôn xiết, liền mang kéo và rổ kim chỉ , hào hứng bắt tay may vá.
Tiểu Nhu Bảo cũng vui vẻ vô cùng, nhảy nhót giường đất, y như một chú sâu mập, m.ô.n.g nhỏ uốn qua uốn .
Thế nhưng, sức lực của tiểu nha đầu hai tuổi hạn. Chỉ quậy một lúc, Nhu Bảo thấy mắt díp , dụi dụi mắt ngã lăn , gối đầu lên đùi Phùng thị, ngủ say như một chú mèo nhỏ, tròn trĩnh sõng soài thành hình chữ X.
Tiểu Nhu Bảo ngủ say sưa, đôi tay trắng nõn mềm mại vẫn nắm c.h.ặ.t mảnh vải, trông chẳng khác nào hai chiếc bánh bao tròn vo. Cả nhà thấy mà ai kìm ý c.ắ.n yêu một cái.
Phong Miêu nhẹ nhàng đến bên, hôn lên má khéo léo gỡ mảnh vải khỏi tay nàng, đó chạy ngoài sân mà nghịch ngợm.
Phùng thị cùng hai con dâu quanh Tiểu Nhu Bảo và Xuân ca nhi, tụ tập giường đất chuyện trò thêu thùa. Áo quần mùa hè mỏng nhẹ, cắt may cũng nhanh gọn, chẳng mấy chốc mà xong vài đường kim.
Phùng thị thêu đưa mắt cửa sổ, định gọi Phong Miêu để đo cho con, nhưng chẳng thấy bóng dáng .
"Phong Miêu, lão ngũ, đứa nhỏ chạy ?" Phùng thị ngoài, cất tiếng gọi khẽ, sợ khuê nữ thức giấc.
Tôn Xuân Tuyết thầm, thì thào: "Lão ngũ ở nhà ngoan ngoãn mấy ngày, nay chạy nhảy khắp nơi, chắc là ngoài chơi với đám Vượng Phúc ."
TBC