Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 450

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:30:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Lan Y cuống cuồng như con thỏ dồn góc, vội chạy tới ngăn xe ngựa , sợ lão tổ tông bước chân thôn sẽ gây náo loạn.

"Tổ mẫu, ngài đích tới đây? Đường xa từ kinh thành tới đây mệt mỏi bao, sức khỏe của ngài sẽ ?"

Lão thái thái Tiêu gia, chính là một hổ nữ xuất từ tướng môn. Thời trẻ bà từng tay g.i.ế.c trâu rừng, tính tình uy phong lẫm liệt, một là một, ai dám cãi.

Bà đưa tay xách tai Tiêu Lan Y, tức giận đến nheo mắt: "Ngươi còn đây giả vờ ngây ngô với ? Ta cho ngươi năm ngày để về kinh, mà ngươi chẳng đoái hoài gì, lão bà t.ử tự đến tìm ngươi, chẳng lẽ ngươi nghĩ hai cái chân của ngươi tự mọc lương tâm mà đường về nhà !"

Tiêu Lan Y đau đến rên rỉ: "Nãi... nãi... đau... đau quá..."

Không để kịp gì thêm, lão thái thái vén rèm xe, nhảy xuống đất một cách gọn gàng. Dáng vẻ của bà dứt khoát và mạnh mẽ, khiến bao dân trong thôn đều tròn mắt ngạc nhiên.

TBC

Một phụ nhân trông lẽ ngoài sáu mươi tuổi mà vẫn thủ lợi hại như thế... thật hiếm thấy!

Tiêu Lan Y một tay che tai, một tay che mặt, hổ dám các hương xung quanh. trong lòng cũng khổ sở vô cùng.

Dịch trạm vận hành chậm chạp, thư từ gửi cũng mất năm ngày mới tới. Dù cánh cũng chẳng thể về kịp hạn!

Tiêu lão thái thái chẳng thèm giải thích. Bà kéo trong thôn, quanh một lượt nhíu mày khó chịu.

Đây là nơi mà nghịch tôn của bà say mê đến mức chịu trở về nhà ?

Thôn quê hẻo lánh, chẳng gì đặc sắc, thật khiến bà chẳng bước thêm một bước nào nữa.

"Ngươi cái tiểu t.ử thối ! Ta nhọc công chọn cho ngươi mấy cô nương môn đăng hộ đối – nào là thiên kim nhà thống soái cấm quân, đích nữ của Ngự Sử Thừa, cháu ngoại của Khâm Thiên Giám chưởng sự. Ngươi đều c.h.ế.t sống chịu về kinh là vì cái thôn nhỏ xíu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-450.html.]

"Chỉ là một chỗ làng quê tầm thường, nếu Tiêu gia , khi còn biến nó thành chuồng heo rộng rãi thoáng mát hơn nhiều!"

Tiêu lão thái thái sắc mặt đầy vẻ bất mãn, đôi mắt sáng ngời mà uy nghiêm, thoáng lộ chút khó chịu. Không rằng, bà kéo Tiêu Lan Y định lôi lên xe ngựa, lập tức "áp hồi kinh."

đúng lúc , cách đó xa bỗng xuất hiện một nhóm nam t.ử mặc cẩm y hoa phục, chuyện trò vui vẻ mà tới.

"Mảnh đất phong cảnh hữu tình quá, nhất là rừng trúc , quả thật như chốn tiên cảnh giữa trần gian," một trong bọn cảm khái lớn tiếng.

Một khác phe phẩy quạt, gật gù đồng tình: " , chủ nhân Tiên Tuyền cư quả là khéo léo, và phu nhân đều thích nơi , thật sự luyến tiếc rời."

"Ha ha, thế thì chờ đến mùa hạ năm nay sinh ý Giang Nam xong, sang năm chúng tới đây tụ hội một chuyến thì ?"

"Không , chẳng thể đợi lâu như . Ta bàn với chủ nhân Tiên Tuyền cư , tháng sẽ ở thêm mười ngày!"

Đám nam nhân bày tỏ sự yêu thích với Đại Liễu thôn, lời khen ngợi cứ thế tràn , chẳng giấu nổi sự lưu luyến với nơi .

Nghe đến đây, Tiêu lão thái thái đang định bước lên xe, chân chợt khựng , mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

Khoan !

Những nam t.ử phú quý , vẻ yêu thích cái thôn quê đến ? Thậm chí còn luyến tiếc nỡ rời ?

Tiêu lão thái thái bất giác thấy tò mò, hỏi Tiêu Lan Y, nhưng mở miệng thì nhớ đang giận , bèn hậm hực buông tay, bộ chỉnh quần áo, lạnh lùng:

"Hừ, xem coi thường nơi . Có lẽ thôn cất giấu điều gì đặc biệt, hôm nay – lão thái bà xem xét cho kỹ mới !"

 

Loading...