Nghe tiếng hô, Tiêu Lan Y phản ứng nhanh nhất. Hắn theo ánh mắt của Nhu Bảo sang, lập tức phát hiện chuyện chẳng lành.
"Không xong , đứa nhỏ nuốt cái gì !" Tiêu Lan Y cau mày kêu lớn.
Hắn lao tới, nhanh ch.óng bế đứa nhỏ lên, đặt sấp cánh tay , dùng tay còn vỗ mạnh lưng đứa bé.
Chỉ vài cái vỗ, chợt "ọe" một tiếng, một viên ngọc Đông Lăng tròn xoe nôn rơi xuống đất.
Tiêu lão thái thái chằm chằm hạt ngọc, khuôn mặt tím tái của đứa nhỏ mà tim như thắt .
Tiêu phu nhân dọa đến thất thần, khi lấy bình tĩnh thì mặt trắng bệch, vội vã ôm lấy đứa bé, cả run rẩy.
"Nương, là con sai , chỉ lo nghỉ ngơi mà quên mất viên ngọc trong n.g.ự.c ." Tiêu phu nhân hổ thẹn hoảng sợ, c.ắ.n môi đau đớn.
Rốt cuộc đứa bé do nàng sinh , mới chỉ nhận nuôi về mấy ngày nên nàng còn quen, phần lơ là.
Tiêu lão thái thái lúc rảnh để trách mắng, ánh mắt sang Tiểu Nhu Bảo, trong mắt tràn đầy sự cảm kích.
"Uyển Quân, nếu nhờ đứa nhỏ nhắc nhở, e là chuyện . Mau cảm ơn nó !"
Tiêu phu nhân , lập tức xoay , ôm lấy Tiểu Nhu Bảo, giọng nghẹn ngào.
"Cảm ơn... Cảm ơn ngươi, hài t.ử... Nếu ngươi, chuyện gì sẽ xảy nữa..." Giọng nàng run rẩy, sợ hãi vẫn còn hiển hiện trong từng lời.
Tiêu Lan Y hiền, vuốt nhẹ đầu Nhu Bảo.
Bảo bối , luôn xuất hiện kịp thời những lúc cần thiết nhất.
Tiểu Nhu Bảo chẳng kể công, lúc chỉ nhón chân nhỏ, háo hức chạy xem đứa bé .
Bé gái nhỏ trong tã lót, đang đến tê tâm liệt phế, miệng đầy nước dãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-453.html.]
Cổ họng còn đau vì hạt ngọc, đứa nhỏ đáng thương, đến nước dãi cũng lẫn mùi m.á.u.
Nhìn cô bé nhỏ nhắn mềm mại, chỉ chừng năm, sáu tháng, còn nhỏ hơn cả Xuân Ca Nhi, Nhu Bảo khỏi thương cảm.
Nàng hào phóng đưa con thỏ nhồi bông trong tay mặt đứa bé, tay nhỏ vung vẩy.
"Đừng nữa nhé, tiểu , cho ngươi chơi cái ."
Tiểu cô nương tiếng, nín , tròn mắt đen láy Nhu Bảo chăm chú, màng đến con thỏ, mà ánh mắt chỉ dõi về phía Nhu Bảo.
"Nha... nha..." Đứa bé bập bẹ, miệng phun bọt, đôi mắt long lanh về phía Nhu Bảo.
Nàng còn duỗi tay chạm Nhu Bảo, nhưng vì Tiêu phu nhân ôm c.h.ặ.t nên thể động đậy.
Tiêu lão thái thái thấy , vui mừng vỗ tay lớn: "Uyển Quân, xem! Viên nhi ! Từ lúc đón về, đứa bé suốt, giờ mới đầu thấy nàng !"
Tiêu phu nhân vỗ nhẹ n.g.ự.c, lúc cũng cúi đầu đùa vui đứa nhỏ trong tay: "Quả thật , nương , hai chúng đường dỗ dành nàng bao lâu mà cũng chẳng thấy nàng một cái."
Dù Tiêu phu nhân cố gắng thu hút sự chú ý của đứa bé, nhưng tiểu bảo bối chỉ chăm chú về phía Nhu Bảo, đôi mắt đen láy đầy vẻ mới lạ, phát những tiếng ê a đáng yêu.
Hai đứa trẻ dường như một sợi dây liên kết vô hình, Nhu Bảo như hiểu ý, cũng bĩu môi, nhăn mũi trò, toe toét để lộ cái răng sún.
"Y ê a!" Nhu Bảo cố ý giả giọng non nớt bắt chước nàng.
TBC
Thấy , tiểu bảo bối rốt cuộc cũng thôi , cứ vùng vẫy đòi bò về phía Nhu Bảo, đôi bàn tay bé xíu chạm nàng.
Tiêu lão thái thái thấy đứa nhỏ thôi , trong lòng nhẹ nhõm hẳn, lúc mới thời gian kỹ Tiểu Nhu Bảo.
Đứa trẻ mặc chiếc áo t.ử đằng, mái tóc b.í.m cao ngất ngưởng, khuôn mặt nhỏ tròn trịa, trắng nõn như miếng đậu hũ, thấy một vẻ phúc hậu dễ mến.
Nhà giàu thường thích những đứa trẻ phúc tướng như thế, Tiêu lão thái thái thấy vui trong lòng, liền tháo một đôi vòng vàng tay, nhét lòng bàn tay nhỏ xíu của Nhu Bảo.