Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 454

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:30:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đứa nhỏ , thật duyên với , cứu tiểu cháu gái của , duyên phận quả cạn," Tiêu lão thái thái sảng khoái, ,"Hay là thế , để Viên nhi nhận nàng tỷ tỷ, kết chút thiện duyên cho cả hai đứa, chẳng quên ơn cứu mạng , thế nào?"

Tiêu phu nhân , tự nhiên chẳng gì phản đối, chỉ mỉm khẽ gật đầu.

, nàng vẫn cẩn thận : "Đây là chuyện , thưa nương, chỉ là con vẫn nên hỏi ý nhà đứa trẻ, xem họ đồng ý ."

Tiêu lão thái thái lập tức đồng tình.

Dù nơi đây là chốn nông thôn, nhưng y phục của Nhu Bảo, rõ ràng nhà nàng hạng bình dân. Chẳng nhà họ xem trọng Tiêu gia , cũng khó .

Tiêu gia vốn kiểu ngạo mạn, nên Tiêu lão thái thái định sai gặp cha của Nhu Bảo, dò hỏi ý tứ.

Tiêu Lan Y bên cảnh tượng , khỏi chống nạnh bật .

"Tấm tắc, tổ mẫu còn trách chịu về nhà ? Nếu lão tổ tông mà ở đây, chỉ e cũng cưỡng sức hút của Nhu Bảo!"

Vừa lúc , Phùng thị tìm mãi thấy con gái, liền bước lên lầu.

"Nhu Bảo, con ở đây? Có phiền các vị khách ? Mau theo về nào." Phùng thị bế con lên, định cúi chào hỏi khách.

Tiêu lão thái thái , giờ mới hóa cô bé là con của chủ nhân Tiên Tuyền cư.

Nàng niềm nở, kể câu chuyện .

Phùng thị xong, khỏi kinh ngạc.

Này bảo bối nhỏ, mới rời mắt một lát mà gây chuyện lớn thế !

Phùng thị nhận đôi vòng vàng, cảm thấy nặng trĩu, vội vàng chắp tay trả .

"Lần đầu gặp mặt, nào dám nhận lễ quý trọng thế , ngài thật là quá khách khí ." Phùng thị khẽ nghiêng , định trả đôi vòng vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-454.html.]

Tiêu lão thái thái vẫn kiên quyết, đẩy vòng về phía nàng: "Quý trọng đến mấy cũng chỉ là vật ngoài , so với ân cứu mạng cháu gái của khuê nữ nhà ngươi."

Hai cứ đẩy qua đẩy , ai cũng chịu nhường, cả hai đều chút cứng đầu.

Tiêu Lan Y cuối cùng nhịn , liền đón lấy đôi vòng vàng, tự ý Tiểu Nhu Bảo nhận lấy.

"Đã thể nhận, Phùng đại tẩu, tổ mẫu rõ, chẳng lẽ ngươi còn ? Nhu Bảo với như ruột, cho dù vì chuyện hôm nay, nàng nhận vòng tay của Tiêu gia cũng là chuyện đương nhiên."

Nói xong, liền nhét đôi vòng vàng túi áo của Tiểu Nhu Bảo.

Tiểu Nhu Bảo cảm thấy áo nặng trĩu, suýt nữa ngã nhào vì bất ngờ, nhưng nghĩ đến trong túi là vàng, tiểu nha đầu lập tức mừng rỡ, hai mắt sáng rực, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy áo, sung sướng!

Nghe những lời , Tiêu lão thái thái sửng sốt.

đứa cháu "nghịch ngợm" của , kinh ngạc hỏi: "Gì cơ, ngươi cái gì mà như ruột? Ý ngươi là... ngươi quen gia đình từ ?"

Tiêu Lan Y gãi đầu, đành kể bộ chuyện xảy mấy ngày qua.

Nghe xong, Tiêu lão thái thái mới hiểu rằng, lý do Tiêu Lan Y luyến tiếc rời chính là vì gia đình Tiên Tuyền cư , đặc biệt là vì tiểu nha đầu Tiểu Nhu Bảo đáng yêu . Bà mừng ngạc nhiên, cảm thấy vô cùng thú vị.

Không trách cháu bà luyến lưu đến thế, ngay cả bản bà cũng chút quyến luyến nơi .

Nhất là khi một đứa trẻ dễ thương như Tiểu Nhu Bảo, lúc nào cũng tươi rạng rỡ như hoa nở.

Tiêu lão thái thái giấu nổi nụ , vui mừng lớn: "Quả là duyên phận trời định giữa hai nhà !"

TBC

Trong cơn vui mừng, Tiêu lão thái thái cũng chẳng còn sốt ruột Tiêu Lan Y trở về nữa, ngược thêm vài ngày.

"Đã như , cũng ở đây chơi vài bữa. Uyển Quân, mau ngoài báo với đám hạ nhân, bảo họ dỡ hết hành lý xuống!"

 

Loading...