Lúc , Tiêu Lan Y từ bên ngoài bước .
Tuy dùng cơm cùng Tiêu lão thái thái và Tiêu phu nhân, nhưng đêm xuống, vẫn trở về Tiên Tuyền cư, rốt cuộc quen nơi . Chỉ là sắc mặt vẻ .
Phùng thị nhận điều đó, nghĩ rằng lẽ Tiêu lão thái thái cằn nhằn nên cũng tiện hỏi nhiều.
Tiêu Lan Y cúi đầu, trong mắt thoáng nét sầu lo.
Suy nghĩ một hồi, quyết định nhờ Tiểu Nhu Bảo giúp đỡ, liền cởi giày, lên giường đất, ôm lấy tiểu nha đầu đang nhai cơm cháy giòn rụm lòng.
TBC
"Nhu Bảo, ngươi thể giúp Tiêu ca ca thăm dò một chút , xem thử tổ mẫu và mẫu rốt cuộc vì chuyện gì mà rời kinh thành?"
Tiểu Nhu Bảo ngừng nhai, tròn mắt hỏi: "Ơ? Không là đến bắt ngươi về nhà ?"
Tiêu Lan Y c.ắ.n một miếng cơm cháy trong tay nàng, lắc đầu : "Không đơn giản như thế. Ta cảm thấy như các nàng chuyện gì giấu , đặc biệt là mẫu ."
Khi dùng bữa tối, cố tình dò hỏi vài câu, nhưng chỉ nhận câu trả lời cụt lủn của Tiêu lão thái thái: "Ăn cơm , đừng nhiều lời!"
Tiểu Nhu Bảo nhấm nháp miếng cơm cháy, gật đầu vẻ hiểu .
Quả thật, nàng cũng cảm thấy Tiêu phu nhân chút khác thường, quanh phảng phất một luồng khí phiền muộn. Chắc chắn là gần đây chuyện đeo bám.
Nghĩ , Tiểu Nhu Bảo liền chăm chú, cố gắng thử.
chỉ trong chốc lát, đôi lông mày nhỏ của nàng cau , khuôn mặt tròn xoe bỗng hiện lên vẻ rối rắm khó tả.
"Sao ... như thế !" Nhu Bảo mắt mở to, miệng lẩm bẩm, ngữ điệu mạch lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-457.html.]
Khi Tiêu Lan Y, ánh mắt Nhu Bảo chút ngập ngừng, xen lẫn ba phần kỳ lạ và bảy phần khó xử.
Tiêu Lan Y đầu tiên thấy Nhu Bảo biểu cảm như , liền nôn nóng hỏi: "Sao ? Chẳng lẽ đoán đúng ? Rốt cuộc tổ mẫu và mẫu chuyện gì giấu ? Nhu Bảo, mau cho Tiêu ca ca ."
Tiểu Nhu Bảo nâng bàn tay nhỏ mũm mĩm lên, gãi gãi đầu. Những hình ảnh mơ hồ lướt qua trong đầu thực sự khiến nàng rối bời, đến mức cái đầu bé nhỏ cũng căng . Nàng chỉ là một đứa bé hai tuổi, ngờ vô tình thấy mấy chuyện bí ẩn của gia đình nhà Tiêu, khiến đầu óc cuồng.
Tiểu nha đầu vò đầu bứt tai, mở lời thế nào, đành lẩm bẩm: "Tiêu ca ca, chuyện ... thật sự tiện cho ngươi , là đợi nhà ngươi tự cho ngươi thì hơn."
Dù còn non nớt, nhưng tiểu Nhu Bảo rõ chuyện nhà , điều gì nên , điều gì nên . Chuyện riêng của Tiêu gia, nàng tiện tiết lộ, trong lòng cũng tự hiểu chừng mực.
Tiêu Lan Y ôm n.g.ự.c than thở.
"Nhu Bảo, ngươi cho thấp thỏm yên, đêm nay chắc chắn ngủ nổi!"
Sợ gặng hỏi, Tiểu Nhu Bảo bèn giả vờ ngáp dài, cố ý kêu "ai u" một tiếng, lăn giường, nhắm mắt giả bộ ngủ ngay lập tức.
Thế là Tiêu Lan Y đành thức trắng cả đêm, trong lòng ngừng lo lắng, nghĩ ngợi đủ điều.
Sáng hôm , chớm sáng, Tiêu Lan Y vội vàng cưỡi ngựa thành. Hắn mua thịt heo nướng Tô Ký nổi tiếng ở phía đông thành, thêm vài chiếc bánh nhân thịt, tiện thể sắm một sọt hạt thủy tinh lấp lánh, dự tính mang về để "hối lộ" Tiểu Nhu Bảo, hy vọng nàng chịu điều .
ngờ, trong lúc còn bận bịu, Tiểu Nhu Bảo ngủ đủ giấc, dậy sớm và việc gì nên đến Tiên Tuyền cư thăm Tiêu lão thái thái.
Tiểu Nhu Bảo còn ghé thăm cả tiểu mới hôm qua gặp, nàng gọi bé là "Viên tỷ nhi" và vô cùng yêu mến đứa bé .
Biết Tiêu lão thái thái và Tiêu phu nhân sớm muộn cũng rời khỏi Đại Liễu thôn, mà nàng thì các bà mang Tiêu ca ca , nên hôm nay Nhu Bảo đặc biệt tỏ ngoan ngoãn.