Vừa bước , nàng liền bắt chước lớn, chắp hai tay mũm mĩm , cung kính chào buổi sáng Tiêu lão thái thái.
Chỉ là, hình nhỏ bé tròn trịa của nàng chịu lời, cúi chào thì eo mềm nhũn, hai chân trụ nổi, suýt nữa chúi đầu ngã xuống đất.
May mà Tiêu lão thái thái nhanh tay đỡ lấy, ôm nàng lòng.
"Ôi chao!" Tiểu Nhu Bảo thoát nạn, mở tròn đôi mắt ngây thơ, gọn trong vòng tay lão thái thái, đôi chân nhỏ vẫn còn duỗi đá nhẹ.
Tiêu lão thái thái và Tiêu phu nhân đều bật , tiểu oa nhi đáng yêu thôi.
"Tiểu cô nương còn hành lễ nữa, thật là một đứa trẻ ngoan ngoãn, quy củ," Tiêu phu nhân dịu dàng .
"Chỉ là eo sức mà thôi, ha ha ha, đúng là tiểu béo đáng yêu!" Tiêu lão thái thái bóp nhẹ hai bên má phúng phính của nàng, tiếng vang khắp cả gian phòng.
Hôm nay Tiểu Nhu Bảo mặc áo hoa la màu vàng nhạt, đường may khéo léo, tay áo còn thêu hình chú chim nhỏ, trông vô cùng dễ thương, khiến ai nấy đều mà thích thú.
Thấy , Tiêu lão thái thái nén nổi niềm vui, liền chỉ chiếc rương lớn trong phòng: "Uyển Quân, nhớ mua vài tấm lụa hoa la nhất đường đến đây. Ngươi lấy để Nhu Bảo chọn, nếu nàng thích màu nào thì cứ để nàng mang về, may xiêm y cho thật ."
Nói xong, Tiêu lão thái thái cầm chiếc quạt tròn, phe phẩy vài cái cho mát, quạt cho quạt cho Tiểu Nhu Bảo.
Bên cạnh, tiểu Viên tỷ nhi cũng hướng mắt qua, cánh tay và chân bụ bẫm thò khỏi tã, vẫy vẫy trong trung đầy thích thú.
"Y ê a!" Tiểu Viên tỷ nhi kêu lên, mắt sáng lấp lánh.
TBC
Tiểu Nhu Bảo bé mà lòng đầy vui sướng. So với mấy trai và cháu trai trong nhà, nàng thích một tiểu hương mềm đáng yêu để cùng chơi đùa. Tiếc rằng cả hai tẩu t.ử đều sinh một cô con gái nào...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-458.html.]
Tiểu Nhu Bảo vui vẻ tiến gần, nắm tay nhỏ xíu của Viên tỷ nhi, hai đứa tuy chênh hai tuổi nhưng cùng "ê ê a a" chuyện, trông đáng yêu vô cùng.
Tiêu lão thái thái tiếng lanh lảnh của đứa trẻ, khóe mắt cũng theo đó mà cong lên, trông vô cùng hiền từ.
Nàng cùng Tiêu phu nhân trò chuyện, đôi ba câu tản mạn.
"Ra mấy ngày , chẳng trong phủ lão gia lo lắng gì . Nương, là hôm nay con đến hỏi chủ nhân nơi đây xem trạm dịch trong thành ở , phong thư gửi về kinh thành, báo bình an một chút." Tiêu phu nhân với giọng dịu dàng, gương mặt toát lên vẻ nhẫn nhịn kín đáo.
Tiêu lão thái thái phẩy tay, hừ nhẹ.
"Không cần phí công gì, tính nết nhi t.ử còn lạ gì! Dù và ngươi ngoài ở nửa năm, cũng chẳng thèm bận tâm. Chỉ sợ còn mong chúng ở trong phủ, khỏi ai nhắc nhở chuyện cưới thêm tiểu !"
Tiêu phu nhân lời , lòng như đ.á.n.h trúng, cúi đầu xoắn vạt áo, trong mắt thoáng hiện vẻ khó xử và u uất.
"Nương... Ngài ... những đó sẽ thực sự đến tìm lão gia... đem chuyện lúc kể hết ?" Giọng nàng run rẩy, lo âu khôn cùng.
Tiêu lão thái thái đặt tay lên vai con dâu, dịu dàng trấn an: "Những kẻ đó chỉ vì cầu tài, nếu thực sự phanh phui chuyện , thì chẳng còn gì để uy h.i.ế.p mà đòi bạc. Cho nên chúng sẽ ngu ngốc đến mức mang át chủ bài đến mặt lão gia ."
Dứt lời, bà ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên nghị: "Nương đưa ngươi khỏi kinh là để tránh phiền phức , ngươi cần sợ hãi. Dù chuyện gì xảy , cũng lão ở đây bảo vệ ngươi, ai dám động đến ngươi !"
Tiêu phu nhân mắt cay xè, xúc động mà c.ắ.n môi, nghẹn ngào : "Cảm ơn nương."
Trong phòng ngoài vài nha cận thì chỉ hai đứa trẻ nhỏ, nên Tiêu lão thái thái cũng kiêng dè khi những lời mặt Tiểu Nhu Bảo. Bà ngờ rằng một tiểu nha đầu như Nhu Bảo thể hiểu những lời lớn.