Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 459

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:39:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nào ngờ, Tiểu Nhu Bảo một bên lắng , trong lòng sớm hiểu đôi ba phần, chỉ là nàng giả bộ như , vuốt cằm suy nghĩ.

Lúc , Tiêu lão thái thái lấy khăn chấm nhẹ trán, : "Ra khỏi kinh lâu, thứ đều , chỉ là chút nhớ món quả hạnh."

Tiêu lão thái thái vốn tì vị yếu, thỉnh thoảng khó tiêu, nên bà thường nhấm nháp vài hạt quả hạnh để dịu cơn khó chịu.

Tiêu phu nhân ái ngại, đáp: "Sáng nay con hỏi quản sự ở đây, cô Tiên Tuyền cư quả hạnh. Hay để con sai thành mua cho ngài."

Nghe đến đây, đôi mắt Tiểu Nhu Bảo lập tức sáng lên.

Nơi nào c.ầ.n s.ai mua chứ? Trong kho của nàng nhiều quả hạnh mà!

Nghĩ , nàng cũng chẳng buồn chơi với Viên tỷ nhi nữa, liền chạy vội về kho cống phẩm, lục lọi một hồi trong đống quà quý, cuối cùng cũng tìm một thùng quả hạnh vàng óng!

Tiểu nha đầu phấn khởi chống nạnh, chỉ ngay lập tức mang quả hạnh hiến cho Tiêu lão thái thái.

nàng cũng thể nào tự dưng biến quả hạnh , nếu sẽ khiến nghi ngờ, chẳng khéo còn xem là tiểu yêu quái thần thông biến hóa.

Vì thế, Nhu Bảo liền đem cống phẩm, ném ngoài cửa, để ngay bên đường trong con hẻm nhỏ.

Nàng thoăn thoắt chạy , chỉ chớp mắt ôm một thùng đầy quả hạnh, giả bộ như mới tìm bên ngoài. thùng hạnh lớn quá, quả chỉ chất đầy nửa thùng, mà đối với một đứa bé hai tuổi như nàng thì cũng nặng trĩu .

Tiểu Nhu Bảo gắng gượng ôm thùng hạnh, chân bước xiêu vẹo, chập chững tới cửa. Vừa đến ngưỡng cửa, tay nàng chịu nổi, cả cùng thùng hạnh đổ nhào xuống đất.

"Ai da da! Hạnh rơi hết !"

Thùng hạnh lăn lóc, quả rơi đầy sàn, lăn tới tận chân Tiêu lão thái thái mới chịu dừng . Còn Tiểu Nhu Bảo thì ngã sấp mặt, thế nào mà lọt thẳng thùng, chỉ chừa hai chân nhỏ nhấp nhô lên trời, giãy đạp ngọ nguậy thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-459.html.]

Tiêu lão thái thái mở to mắt cảnh , nhặt lên một quả hạnh mà vẫn hết sững sờ.

TBC

"Chao ôi, đây là từ ? Ta mới ăn hạnh, kẻ tự đem dâng tới tận cửa, chẳng là hòng , bà già !"

Tiêu phu nhân vội chạy đến bên thùng, thấy đôi chân nhỏ cứ đạp loạn xạ, đến đỏ cả mặt: "Nương, hạnh tự dưng tới , là một cô bé con ốc đồng đưa cho đấy!"

Mọi cô bé "ốc đồng" đang ngập trong thùng, miệng rên rỉ xin cứu giúp, ai cũng nhịn mà phì .

Tiêu lão thái thái nào còn để tâm đến quả hạnh, đến nỗi đập cả tay đùi, nhanh ch.óng chạy tới cứu nàng !

Không ngờ chỉ ngã một cái mà thành chuyện như thế, Tiểu Nhu Bảo xem cũng "nhị tiến cung" một phen. Nghe tiếng huyên náo, nhà họ Khương kéo đến xem, ôm bụng đến rung cả nhà.

Tiêu lão thái thái rút Tiểu Nhu Bảo khỏi thùng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của nàng, liền đặt nàng lên tay mà dỗ dành. Bà tiện tay tháo một cây trâm vàng, đưa cho nàng quà an ủi.

Tiểu Nhu Bảo mới suýt vì ngã, nay thấy cây trâm vàng, liền mừng rỡ khúc khích, ôm c.h.ặ.t lấy cây trâm, mắt tít chẳng thấy .

Tiêu lão thái thái thấy thế, tâm trạng phấn khởi hẳn, liền sang hỏi Phùng thị để Nhu Bảo ở Tiên Tuyền cư đêm nay, ngủ cùng bà cho vui.

Ai ngờ, đúng lúc , một gia phó thần sắc hốt hoảng vội vàng chạy đến cửa, gấp giọng bẩm báo.

"Lão phu nhân, lúc nãy cổng thôn, thấy mấy gã đàn ông lảng vảng gần đây, dường như là nhắm chúng !"

"Có bọn chúng là ai ?" Tiêu lão thái thái trầm giọng hỏi.

"Giống như là đám vô mấy hôm vây quanh phu nhân ở Tưởng gia bảo để đòi tiền."

 

Loading...