Tiêu Lan Y thấy nàng vui vẻ, trong lòng cũng ấm áp, bế cô bé lên hôn một cái, sửa soạn rời để lên quân doanh tại Đông Nham Thạch Sơn.
"Ta cũng cùng các ngươi khỏi thôn." Khương Phong Hổ hào hứng ,"Ở chợ phía nam thành gần đây mấy bán hàng rong từ phương xa đến, đồ biển của họ tươi ngon lắm. Lần mua nghêu và sứa, tiếc là cướp mấy c.o.n c.ua, hôm nay tranh thủ sớm xem thử mua ."
Bột Thành dựa vùng biển Đông và Tây Hải, đồ biển nơi đó phong phú và tươi ngon. Vào mùa thu, những bán hàng rong thường từ chập tối, đến sáng sớm bày hàng ở các thành phía bắc, nên đồ biển ở đây đều tươi mới như thế.
Khương Phong Trạch và gật đầu, trong bụng cũng háo hức ăn, còn bảo nếu mua nhiều sẽ mang về quân doanh cho các cùng thưởng thức.
Phùng thị đưa cho bọn họ ít lương khô: "Doanh trại ở Liêu Đông hình như đầu bếp nữ, mấy cái bánh màn thầu và bánh rau mang theo , để đỡ tự ."
Dứt lời, bà suy nghĩ một chút căn dặn thêm: "Các ngươi nhớ cẩn thận, bên ngoài hiện tại nhiều chúng mắt, nếu gặp ai gây chuyện thì cứ tránh , đừng dây dưa với họ gì."
Hai ngày nay, những chuyện xảy khiến Phùng thị khỏi lo lắng trong lòng.
Đầu tiên là chuyện lão Trương và cố quả phụ đ.á.n.h, sáng nay hai khách nhân từ Tiên Tuyền cư khi dừng xe ngựa cửa thôn, mấy hán t.ử Trương gia thôn ngang qua buông lời châm chọc.
Ba họ Khương vốn thích gây chuyện, nên đều gật đầu, hứa với Phùng thị rằng sẽ đường cẩn trọng, giữ cho kín đáo.
"Yên tâm , nương. Chúng mặc quân phục, đeo đao, ngoài thấy cũng chẳng dám càn ." Khương Phong Trạch cẩn thận ." nhị ca một , lẽ nên mang theo vài thứ phòng ."
Khương Phong Hổ liền trong viện, tìm lấy cây lưỡi hái đặt lên xe bò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-476.html.]
Tiễn ba khỏi cửa , Phùng thị dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ đống chăn gối mới , dùng nước mưa hôm hứng để giặt cho sạch sẽ.
Xong xuôi, bà Tiên Tuyền cư xem qua tình hình, trở về trong sân rửa nghêu sò để chuẩn bữa trưa, dự định nấu món miến nghêu sò kèm bánh rán hành.
Tiểu Nhu Bảo đến món thèm nhỏ dãi, liền lon ton chạy khỏi phòng, bĩu môi xổm bên cạnh , mắt dán thau nghêu sò, chờ đợi với vẻ háo hức.
Dưới ánh mặt trời, chiếc vòng bạc nhỏ đeo tay nàng lấp lánh, thấy yêu kiều đáng yêu.
Phùng thị sợ nước bẩn trong chậu văng lên áo quần con gái, liền đuổi nàng : "Mau buồng trong đợi , xào cay một ít để mang qua cho Tiêu lão thái thái, đó mới nấu miến canh, chắc cũng mất một lúc lâu."
Tiểu Nhu Bảo ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt long lanh: "Dạ, nương, nhưng nhớ để ít nghêu xào cay cho con nha, buổi chiều Tiêu ca ca gặp tứ ca, tiện thể con sẽ mang cho hai họ với Vi viện trưởng thúc thúc ăn."
Trong nhà, chỉ Phong Cảnh là thích ăn cay nhất. thư viện của thuê một đầu bếp từ vùng khác, quen nấu món ngọt, nên Phong Cảnh chẳng mấy khi ăn thấy ngon miệng.
Thấy con gái luôn nghĩ đến em trong nhà, Phùng thị mỉm khen: "Được , sẽ nhớ. Tứ ca của con mà ngày nào con cũng nhớ đến, chắc sẽ vui lắm đây."
Tiểu Nhu Bảo híp mắt , lòng vui phơi phới.
Nhị ca mua đồ biển, hứa rằng khi về sẽ đem cho nàng cua mới hấp, nàng còn tính mang qua Tiên Tuyền cư để ăn cùng Tiêu lão thái thái. Nếu , nàng cũng theo đại ca gặp tứ ca và Vi viện trưởng thúc thúc.
TBC
Phùng thị ngẩng đầu mặt trời, chép miệng thầm: "Giờ , nhị ca con còn về, mua cua ."