Tiêu lão thái thái là tinh mắt, lập tức nhận đây là một hạt giống trời sinh, nếu cho đứa trẻ tiếp xúc với sổ sách buôn bán thì thật đáng tiếc. Thêm phần quý mến Tiểu Nhu Bảo, bà cân nhắc một lát :
"Nhà quanh năm buôn bán, từ đến giờ đều do tính toán, cũng coi như chút ít về thương đạo. Nếu các ngươi chê, là để Phong Miêu đến học với vài ngày, sẽ dạy cho nó vài điều về buôn bán, cũng là để lãng phí thiên phú của nó. Các ngươi thấy thế nào?"
Tiểu Nhu Bảo , đôi mắt lập tức sáng rực.
Tiêu nãi nãi nhà nhiều cửa hàng, việc buôn bán trải rộng từ kinh thành đến các tỉnh phía nam phía bắc. Nếu ngũ ca thể bái bà thầy, đó chính là cơ hội tuyệt vời để học hỏi!
Phùng thị mừng cảm động, mặt đỏ bừng lên vì vui sướng, vội dậy cảm tạ: "Thật dám mong điều ! Nếu Tiêu lão phu nhân chê Phong Miêu còn vụng về, chịu nhận dạy bảo vài điều, đó chính là phúc phần của nó. Nhà cảm kích hết."
Tiểu Phong Miêu thấy và nương đều vui mừng mặt, trong lòng cũng phấn khởi, liền ngoan ngoãn chắp tay nhỏ, cúi hành lễ bái sư với Tiêu lão thái thái.
"Phong Miêu xin bái kiến sư phụ. Từ nay về mong sư phụ chỉ bảo, nhất định sẽ một đồ , để sư phụ và gia đình mất mặt!"
Tiêu lão thái thái trong lòng vui vẻ vô cùng. Bà mang theo một miếng ngọc bội bên , liền tháo xuống trao cho tiểu Phong Miêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-499.html.]
Khương gia coi trọng việc , đặc biệt bày mấy bàn tiệc mừng, bàn đều là những món ăn thịnh soạn. Sau lễ bái sư, Phong Miêu chính thức sư phụ, ngày ngày theo Tiêu lão thái thái đến Tiên Tuyền cư học hỏi.
Tiêu lão thái thái vốn xuất từ tướng môn, từng tài múa thương giỏi. Sau khi gả Tiêu gia, vì Tiêu gia là dòng bên nắm giữ binh quyền, bà đành chuyển sang học buôn bán, bỏ qua những môn học của nữ nhi khuê các. Trải qua mấy chục năm, tuy giỏi chữ nghĩa, nhưng bà am tường việc tính toán sổ sách và kinh doanh buôn bán.
Phong Miêu mới học hai ngày nhận Tiêu lão thái thái quả là tài giỏi, thua kém bất kỳ nam nhi nào, liền càng trân quý cơ hội học hỏi .
Không chỉ ban ngày học hành chăm chỉ, mà ngay cả buổi tối về nhà, Phong Miêu cũng cầm giấy b.út, miệt mài tính tính. Nhìn đứa con xưa nay hễ rời khỏi học đường là nghịch ngợm, nay chăm chỉ thế , Phùng thị thấy vui mừng khôn xiết. Bà nghĩ, dù Phong Miêu học thành , chỉ cần con chịu bỏ công sức học hành như cũng là điều đáng quý .
Tiểu Phong Miêu, tuy ngày thường ham chơi, tưởng chừng chẳng nghiêm túc bao giờ, nhưng một khi chuyên tâm thì học nhanh, chẳng thua kém ai. Chỉ trong bảy tám ngày, ngay cả Tiêu lão thái thái cũng nhận thấy đứa nhỏ tiến bộ rõ rệt, trong lòng tán thưởng.
Chiều hôm , khi Phong Miêu học xong một canh giờ và chuẩn về, Tiêu lão thái thái đưa cho hai hộp bánh bích ngọc, bảo mang về chia cho Nhu Bảo. Phong Miêu tuy mùi thơm quyến rũ, nuốt nước miếng mấy , nhưng vẫn lễ phép hỏi Tiêu lão thái thái xem chừa phần cho , mới vui vẻ cầm bánh về.
TBC
Đợi Phong Miêu khỏi, Tiêu lão thái thái cầm chiếc quạt tròn thêu hoa, nét mặt lộ vẻ hài lòng: "Đứa nhỏ dạy dỗ , hiếu học tham lam, sợ phiền nên mỗi ngày chỉ đến học hơn một canh giờ. Ngay cả khi nhận điểm tâm cũng hỏi xem ăn , thật đáng quý!"
Tiêu phu nhân bồng cháu nhỏ trong tay, nhẹ nhàng : "Trẻ con thông minh thì ai cũng thích, nhưng phẩm hạnh mới là điều quan trọng nhất. Mẫu đúng, đứa nhỏ quả thật thông minh đức hạnh, nhận đồ thiệt ."