Phủ thành là trung tâm của một vùng, so với Vân Thành chỉ rộng lớn phồn hoa hơn mà các loại ăn chơi, giải trí cũng đa dạng, xa hoa bội phần.
Lộ trình tất nhiên là xa, dù ngựa ăn cỏ khô đầy đủ thì cũng mất hai ba canh giờ mới đến nơi.
Tiêu lão thái thái từ sớm dặn con dâu chuẩn đầy đủ đồ ăn vặt, bánh cùng trái cây, để tiện đường giải khuây.
Trong xe ngựa rộng rãi, một chiếc bàn gỗ t.ử đàn chạm trổ mạ vàng đặt ở một bên, đó bày một đĩa bánh sen, một đĩa bánh lật đầu, hai chén bánh củ sen mềm mại, một bát chè đậu tán nhuyễn, cùng một đĩa trứng ngỗng hấp – tất cả đều là những món ăn tinh xảo.
Đồ ăn của Tiêu gia bày biện trong các bát đĩa từ lưu ly cao cấp, bên ngoài còn mạ vàng, ánh nắng chiếu càng thêm trong suốt, lấp lánh.
Tiểu Nhu Bảo thấy những món ngon bày mắt, thèm nhỏ dãi từ lâu, chiếc miệng nhỏ bao chực chảy nước miếng.
Tiêu phu nhân nàng, đáy mắt tràn đầy ôn nhu.
May , khi xuất phát, bà hỏi Phùng thị, rằng sáng nay Nhu Bảo dậy sớm chỉ kịp ăn nửa chén cháo, nên lo nàng đói, Tiêu phu nhân liền lấy một quả trứng ngỗng, lột sạch nửa vỏ.
"Nhu Bảo, ăn chút cái lót , còn lâu mới đến phủ thành," Tiêu phu nhân kiên nhẫn lột vỏ trứng ngỗng.
Quả trứng ngỗng to đùng, Nhu Bảo mừng rỡ đón lấy, nhưng tay nhỏ quá giữ nổi, một tay cầm trứng, một tay cầm muỗng, xoay sở mãi vẫn vững.
Thấy , Tiêu lão thái thái liền tự tay đút cho nàng: "Để đút cho, tay con bé còn nhỏ, sợ mệt. Uyển Quân, con rót cho Nhu Bảo chén sữa bò , kẻo ăn xong khát."
"Vâng, thưa nương." Tiêu phu nhân dịu dàng đáp.
Trứng ngỗng khác hẳn trứng gà, trứng vịt, lòng trắng trong, như một khối ngọc bán trong suốt, lòng đỏ thì to tròn, sắc vàng óng ánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-506.html.]
Tiêu lão thái thái cầm chiếc muỗng bạc nhỏ, kiên nhẫn, từng muỗng từng muỗng đút cho Nhu Bảo.
Lòng trắng và lòng đỏ quyện , hương thơm nức mũi, ăn đến mức mắt Nhu Bảo cũng híp vì sướng, chỉ một quả trứng mà nàng no tám phần.
Xe ngựa Tiêu gia chắc chắn, con đường lớn xóc nảy mấy.
Tiểu Nhu Bảo khi uống thêm nửa chén sữa thơm ngọt, bụng no căng, liền ôm bụng, nửa đùi Tiêu lão thái thái, chẳng mấy chốc phát tiếng thở khò khè, ngủ say lúc nào .
Ước chừng hai canh giờ , xe ngựa từ từ dừng , phủ thành hiện ngay mắt.
"Tổ mẫu, chúng tới ." Tiêu Lan Y vén rèm cửa, vui vẻ : "Ta sẽ cho xe ngựa dừng ở ngoài khách điếm, khi nào cần thì sẽ đây đón."
Tiểu Nhu Bảo dụi dụi mắt, cảm thấy đang ôm xuống xe ngựa, mở mắt thấy Tiêu lão thái thái bế giữa phố xá đông đúc.
Nàng ngước chiếc cổ nhỏ, quanh khung cảnh náo nhiệt mặt, lập tức tỉnh hẳn cơn buồn ngủ, hưng phấn nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay nhỏ, giơ lên trời mà vẫy vẫy.
TBC
"Oa oa, đây là phủ thành ? Nhiều quá!" Tiểu Nhu Bảo há hốc miệng, tròn xoe hơn cả quả trứng gà, kinh ngạc hết trái .
Tiêu Lan Y xoa xoa đầu nàng, mỉm ôn tồn: "Nhiều là gì, lát nữa Tiêu ca ca sẽ đưa ngươi đến chỗ ngõa xá, bên đó mới thật sự náo nhiệt."
Phủ thành là thành lớn nhất ở phương Bắc, nổi danh phồn hoa, khắp nơi đều nhộn nhịp tiếng , dòng tấp nập chật như nêm, đặc biệt là khu chợ cùng các con phố lớn. Thậm chí, nơi đây còn các ngõa xá, hiệu buôn của ngoại bang mà ở Vân Thành hề , mang theo phong vị độc đáo.
Ra khỏi xe ngựa, Tiêu Lan Y dẫn Nhu Bảo cùng Tiêu lão thái thái một quán bên đường, uống hai hũ hoa nhài lạnh để giải khát, nghỉ ngơi cho đỡ mỏi mệt chặng đường dài.
Tiêu Lan Y vốn dĩ tiêu tiền hào phóng, càng tiếc tay. Con hễ vài ba ngày mà tiêu chút bạc, liền cảm thấy bứt rứt khó chịu.