"Tiểu cô nương, ngươi cần gì ?" Tiểu nhị hỏi tranh thủ xoa xoa cái má phúng phính của nàng.
Tiểu Nhu Bảo kiễng chân, ghé tai thì thầm vài câu. Tiểu nhị xong thì lộ vẻ khó xử, chút ngập ngừng từ chối.
"Không giúp, chỉ là chuyện vẻ lắm. Ta sợ đắc tội với khách, ảnh hưởng tới việc buôn bán của khách điếm..."
Tiểu Nhu Bảo như đoán , bèn giơ tay , trong tay lấp lánh mấy đồng bạc, mắt híp híp : "Giúp , tiểu nhị ca ca, sẽ cho ngươi tiền, nhiều lắm đó!"
Nói xong, tiểu nha đầu còn vẻ đại gia, vỗ vỗ túi tiền, để lộ tiếng bạc kêu xào xạc bên trong.
Quả nhiên, tiền bạc thể khiến quỷ thần cũng lời. Tiểu nhị nuốt nước bọt, cuối cùng thể từ chối nữa.
"Được , , sẽ giúp. Dù bà chủ của chúng cũng ưa gì bọn chúng, phát hiện chắc cũng trách phạt ." Hắn gật đầu lia lịa.
Tiểu Nhu Bảo tít mắt, ngay là bạc tác dụng!
Nàng liền lấy năm lượng bạc, giả vờ đẩy qua: "Đây là tiền đặt cọc, xong việc sẽ còn thưởng thêm!"
Tiểu nhị cất bạc xong, liền lấy hai bình pha sẵn t.h.u.ố.c xổ, đem lên phòng cho đám nam nhân ...
Chẳng bao lâu , trong khách điếm vang lên mấy tiếng rên rỉ.
"Ai u, đau quá!"
"Mau mau, nhà xí ở !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-511.html.]
Bốn gã nam nhân, chân mềm nhũn đến nỗi gần như té quỵ, từng ôm bụng, chạy vội từng chuyến một về phía nhà xí.
Tiêu Lan Y bưng bát canh bích ngọc lên, thấy cảnh thì nhịn ha hả, quăng cả ngọc bội bên hông, thoải mái vô cùng.
"Ha ha ha, chắc là bậy nhiều quá, đến mức thần tiên cũng chịu nổi, phạt cho bọn chúng đau bụng chạy rối rít thế !"
Dưới lầu khách điếm, chứng kiến cảnh đám nam nhân khốn khổ ôm bụng chạy chạy nhà xí, ai nấy đều cảm thấy hả hê, kìm mà rộ lên.
Còn trong phòng,"Đại la thần tiên" Tiểu Nhu Bảo thì đang khoái chí đến lăn tròn, ngặt nghẽo. Nàng móc hai mươi lượng bạc, đưa cho tiểu nhị, cũng đang vui mừng khôn xiết. ...
Khách điếm tưng bừng, tiếng rộn rã vang lên khắp nơi. ngoài khách điếm, cách đó xa, trong chiếc xe ngựa đậu ở chuồng ngựa, bầu khí ngập tràn nặng nề. Mẹ chồng nàng dâu Tiêu lão thái thái và Tiêu phu nhân cùng trong xe, bốn bề vắng lặng.
Thấy xung quanh ai, Tiêu phu nhân bấy giờ mới dám ôm mặt, bật nức nở. Tiêu lão thái thái bên cạnh, dù xót xa cho con dâu, nhưng vẫn vội an ủi, chỉ mặt chỗ khác, lặng lẽ để nàng tự trút hết nỗi ấm ức.
Đến khi một lúc, Tiêu phu nhân mới cố kìm nước mắt , sợ rằng đôi mắt sưng đỏ sẽ khiến Tiêu Lan Y phát hiện. Nàng ngừng , bỗng dưng quỳ sụp xuống mặt Tiêu lão thái thái.
"Ngươi gì ..." Tiêu lão thái thái giật , định đưa tay đỡ nàng dậy.
TBC
"Nương..." Tiêu phu nhân gạt tay bà , nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào : "Con dâu ngài luôn thương , nhưng những việc thể . Hiện giờ, chuyện năm xưa ngoài , dù chúng che giấu khéo léo đến , cũng sẽ ngày sự thật phơi bày."
Tiêu phu nhân siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, như thể đang hạ quyết tâm lớn, cả run rẩy: "Nếu để ngoài năm đó, khi lão gia đày thôn trang, từng mấy kẻ đốn mạt chà đạp... chắc chắn sẽ ngài và Lan Y hổ thẹn... Vậy nên, thể theo các về Tiêu gia nữa. Xin ngài cho phép về quê ở Dương Châu, sống nốt quãng đời còn . Trước mặt ngoài, hãy cứ rằng ngã xuống vực mà mất mạng."
Nghe đến đây, Tiêu lão thái thái đau lòng như d.a.o cứa, mắt cũng ngấn lệ, vội kéo con dâu dậy.