Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 515

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:41:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị nuốt nước bọt, thấy áy náy thấy đành lòng nhận. Nàng nhẹ nhàng nhéo má Tiểu Nhu Bảo, trách yêu: "Nhìn ngươi kìa, để Tiêu lão phu nhân mua cho nhiều thứ thế ! Làm mà dám nhận chứ?"

Tiêu lão thái thái đoán Phùng thị sẽ phản ứng như , liền vội vàng giữ tay nàng , : "Không trách Nhu Bảo, nào do nó đòi . Là – lão bà t.ử chịu yên, nhất quyết mua cho bằng . Nếu ngươi trả , thì sẽ mua thêm hai xe nữa, chất đầy cả nhà ngươi!"

Nghe lời dứt khoát của Tiêu lão thái thái, Phùng thị đành miễn cưỡng đồng ý, ai bảo lão thái thái cưng chiều Nhu Bảo đến thế chứ.

Nàng hết cảm tạ Tiêu lão thái thái, nhưng trong lòng âm thầm nghĩ rằng , khi Tiêu lão thái thái rời khỏi Đại Liễu thôn, nhất định nàng sẽ nhận phí ở của Tiên Tuyền cư mà trả bộ cho Tiêu gia.

TBC

rằng việc đó thể sánh với những gì Tiêu lão thái thái vì Nhu Bảo mà tiêu pha, nhưng nàng cũng để chịu thiệt, để tấm lòng của gia đình cũng thể hiện. Con với , rốt cuộc cũng là đối đãi chân thành đổi chân tình, thể để khác mãi chịu gánh nặng mà một phía trả giá.

Tóm , chuyến phủ thành , Tiểu Nhu Bảo cũng mãn nguyện, trở về nhà ngoan ngoãn vài ngày.

Tiêu Lan Y thì Liêu Đông doanh, tiếp tục cùng Khương Phong Trạch và các ngày ngày thao luyện, đảm trách công việc như thường lệ.

Bên , Tiêu lão thái thái và Tiêu phu nhân, dù là chồng nàng dâu nhưng cũng lo lắng mấy ngày liền. May , làng Đại Liễu vẫn yên ả, thanh bình, chẳng những lời đồn đại như ở ngoài . Nhờ , dần dà họ cũng cảm thấy yên tâm đôi chút.

Tiêu phu nhân hằng ngày, hoặc là may vá, hoặc là chơi đùa với bé Viên Nhi. Cuộc sống ngày ngày trôi qua trong sự yên bình, phẳng lặng như dòng nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-515.html.]

Thỉnh thoảng, Tiêu phu nhân ở mép sập, ánh mắt xa xăm, thầm nghĩ rằng bí mật của lẽ sẽ mãi mãi che giấu. Dù , nàng cũng sống trong an yên suốt mười tám năm qua. Nếu , Tiêu lão thái thái bên nhà bệnh qua đời, nàng chẳng về Tưởng gia bảo vấn an. Nhân tiện, nàng mới đón cô nhi Viên Nhi về chăm sóc. Nếu , nàng chẳng gia chủ Phương gia tình cờ nhận , kéo theo bao nhiêu rắc rối phía .

Nghĩ đến Phương gia chủ lúc suy yếu trầm trọng, thường xuyên hôn mê, nàng tự an ủi rằng lẽ ông sẽ tiết lộ phận của ngoài. Tâm trạng Tiêu phu nhân nhờ thế mà nhẹ nhõm hẳn, nụ môi cũng ngày một rạng rỡ.

Chẳng mấy chốc, một trận mưa lớn đổ xuống, tưới mát vạn vật ở Đại Liễu thôn, đồng ruộng cũng nhờ đó mà đầy nước, cây cối thêm xanh tươi.

Sau cơn mưa, làng Đại Liễu hiện vẻ thanh bình, êm ả. Không khí mang theo mùi bùn đất mát lành. Người dân trong làng, cuốc vai, lững thững qua những cánh đồng, khuôn mặt ai nấy đều hồng hào, còn lo nghĩ về miếng ăn cái mặc.

Bên nhà họ Khương, tiếng rộn rã dứt. Nay kỳ thi đồng t.ử bãi bỏ, Khương Phong Cảnh nghỉ ngơi đôi chút nên cũng thường xuyên về nhà hơn. Không chỉ , Vi viện trưởng còn cho phép nghỉ thêm vài ngày để hưởng một kỳ nghỉ dài.

Tiểu Nhu Bảo là thích bám lấy Phong Cảnh nhất. Vừa thấy tứ ca về nhà lâu hơn, nàng vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, suýt nữa thủng cả nóc nhà!

Khương Phong Cảnh cũng vui kém. Tranh thủ những ngày hè qua hết, ở nhà nhiều ngày, luôn ở bên , như bù đắp cho những ngày xa cách .

Còn Tiểu Phong Miêu thì chẳng chịu kém cạnh. Hai cứ như trở về thuở xưa, mỗi ngày quấn quýt lấy Tiểu Nhu Bảo, thi "tranh sủng" rời nửa bước.

 

Loading...