Sau cơn mưa trời quang, Tiểu Nhu Bảo mặc chiếc áo yếm nhỏ, để lộ đôi cánh tay tròn trịa mũm mĩm. Thấy bên ngoài mấy vũng nước và vài con ốc sên, nàng liền tung tăng chạy tới nghịch ngợm dẫm lên chúng.
Phía , hai ca ca như hai cái đuôi nhỏ, cũng lon ton đuổi theo dấu chân nàng, dẫm "bẹp bẹp" xuống mặt đất. Có cùng chơi với Tiểu Nhu Bảo, tâm trạng nàng phơi phới, cả ngày mắt cong như trăng non.
Phong Cảnh và Phong Miêu thì càng cảm thấy hào hứng, chiều chuộng nàng ngớt. Dạo , chẳng hai đứa nghĩ trò gì, thường rạp xuống đất, cho Tiểu Nhu Bảo cưỡi lên lưng, chơi trò "cưỡi ngựa lớn" vui vẻ ngừng.
Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ , trong lòng ngầm hâm mộ mà chỉ lắc đầu. Hai của họ vẫn còn nhỏ, vô tư chơi đùa với . Còn hai bọn họ lớn, chẳng thể bò lăn sân chơi như đám trẻ con , kẻo hàng xóm láng giềng chê .
Buổi trưa hôm , Phùng thị thấy ba đứa nhỏ đùa nghịch trong sân, lòng vui kể xiết, bèn nảy ý món cua gạch mì sợi cho cả nhà thưởng thức. Từ khi đồ biển trở nên phổ biến, nhà cũng ăn cua vài , nhưng Phong Cảnh thường ở nhà nên dịp nếm món .
Cua tươi hấp chín, gạch cua lấy , xào thành sốt gạch cua. Khi mì sợi mềm nóng, chỉ cần trộn một lớp sốt gạch cua lên là dậy mùi thơm nức.
Món ăn , Phùng thị trong Tiên Tuyền cư nhắc đến. Bà tỉ mẩn lấy gạch cua, mỉm : "Nghe ở kinh thành, hễ đến mùa , nhà nào giàu sang cũng ăn vài gạch cua mì sợi. Nay cũng theo thời thế mà thử cho bọn nhỏ nếm qua."
Trong buồng, Lý Thất Xảo đang ôm bé Xuân Ca trong lòng, tay thoăn thoắt thêu hoa lên mặt giày. Nghe nhắc đến kinh thành, nàng khỏi nhớ tới Tống lão.
" nương, nhắc tới kinh thành, từ khi trở về đó, Tống lão còn ghé thăm nữa? Nhu Bảo vẫn nhắc đến đấy," Lý Thất Xảo thuận miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-516.html.]
Nhắc đến vị quý nhân , Phùng thị ánh mắt trầm ngâm: "Tống lão , ông còn để cô nương Cẩm Nương ở thôn , lẽ nào đoái hoài tới nữa. Dù ông cũng là quý nhân, là Quốc công gia, việc triều đình bận rộn, thể lúc nào cũng chạy về thôn ."
Hai con đang trò chuyện, thì khéo lúc đó, một phong thư từ kinh thành đưa tới. Khương Phong Niên nhận thư, mở , thì ngạc nhiên phát hiện thư chính là của Tống lão gửi đến!
TBC
" là nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo liền đến!" Phùng thị vội lau khô tay, chỉ lá thư: "Tống lão gì, mau xem nào."
Khương Phong Niên gật đầu, qua một lượt. Thư mở đầu bằng lời hỏi thăm sức khỏe của Nhu Bảo và gia quyến Khương gia. Tống lão còn hỏi thăm tình hình Cẩm Nương, sợ nàng gây phiền hà gì cho nhà Khương, đồng thời mong Khương gia chăm sóc cho nàng thêm chút đỉnh.
"Cẩm Nương , bình thường ít ít , cả ngày ở trong phòng, chỉ dính lấy Dẫn Nhi, gây phiền gì cho nhà . Tống lão thật là khách khí quá." Tôn Xuân Tuyết liền xen .
Trong thư, Tống lão còn thêm, trong cung nhiều việc quan trọng nối tiếp , ông thể rời . Ông hứa khi nào chuyện tạm , nhất định sẽ trở về. Sợ rằng Nhu Bảo quên mất , ông còn đặc biệt gửi kèm theo một ít quà nhỏ cho nàng.
Liên quan đến quần áo của Cẩm Nương, đợi khi sẽ nhờ của tiêu cục mang đến cùng một lượt. Cả nhà họ Khương cùng vây quanh Khương Phong Niên thư, ai nấy đều mừng rỡ, vui vẻ mặt, thấy rõ Tống lão vẫn luôn nhớ thương Tiểu Nhu Bảo.
Chẳng bao lâu , những món quà mà Tống lão nhắc đến trong thư hai tiêu sư từ kinh thành mang tới Đại Liễu thôn. Hai khiêng hai chiếc rương lớn.