Một rương dành cho Cẩm Nương, bên trong là những vật dụng dùng cho mùa thu và mùa đông, còn chiếc rương là để cho Tiểu Nhu Bảo.
Ban đầu, ai nấy đều tưởng rằng Tống lão gửi cho Nhu Bảo lẽ cũng là quần áo , đồ trang sức, hoặc là vài món đồ chơi lạ mắt. mở chiếc rương , bỗng thấy một luồng lạnh ùa lên!
Phùng thị cùng cả nhà khỏi ngỡ ngàng, chằm chằm khối băng to bên trong mà ngẩn . Lý Thất Xảo nhanh mắt, liền chỉ tay khối băng: "Nương, phía còn cái gì kìa!"
Phùng thị dụi mắt, lúc mới nhận bên khối băng còn một tấm gỗ dày ngăn cách. Bà vội gọi các con trai , mở hẳn chiếc rương .
Khi dỡ khối băng và tấm gỗ , đều kinh ngạc phát hiện bên trong rương là hai sọt quả vải ướp lạnh! Trên quả vải còn nguyên cành lá xanh mướt, tươi mới như hái từ cây xuống.
Khương Phong Niên trầm trồ: "Nghe quả vải chỉ ở vùng Lĩnh Nam xa xôi, từ đó mà đưa về phương Bắc cách xa vạn dặm, hẳn là dùng ngựa chạy nhanh, băng bao nhiêu mới giữ tươi thế !"
Phùng thị cũng khỏi kinh ngạc, vuốt n.g.ự.c cảm thán. Quả vải đối với phương Bắc đúng là thứ hiếm lạ vô cùng. Đừng dân thường, ngay cả vương công quý tộc cũng khó mà thưởng thức. Vậy mà nhà hai sọt đầy!
Hai sọt quả vải , nếu lan truyền ngoài, sẽ khiến bao nhiêu trầm trồ thèm thuồng. Tống lão vì Tiểu Nhu Bảo mà bỏ nhiều công sức như , Phùng thị nghĩ đến con gái , trong lòng vui xúc động, thật để cảm tạ Tống lão cho trọn vẹn.
Ngay lúc , Tiểu Nhu Bảo từ ngoài chạy ùa , thấy những quả vải tươi mọng nước, tiểu gia hỏa lập tức chảy nước miếng thèm thuồng.
Phùng thị âu yếm lau miệng cho con, mỉm lột một quả, đút cho Nhu Bảo nếm thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-517.html.]
Thịt quả vải ngọt mát, thanh thanh, mang theo chút lạnh. Tiểu Nhu Bảo ăn một miếng liền vui sướng, chân tay múa máy, hai bàn tay bé nhỏ vỗ trầm trồ: "Ngon quá ngon quá, nương, Nhu Bảo ăn nữa!"
Nhìn con gái vui mừng, Phùng thị cũng nén nổi nụ , tiếp tục bóc vải cho nàng ăn.
TBC
Hai sọt quả vải, Phùng thị để cho Tiểu Nhu Bảo một sọt rưỡi, cất hầm để dành. Phần còn , bà chia cho trong nhà cùng ăn, mang một ít sang Tiên Tuyền cư cho Tiêu lão thái thái nếm thử, chia thêm một phần cho Cẩm Nương.
Việc gửi quả vải ngàn dặm xa xôi vốn thể hiện tâm ý lớn lao của Tống lão. ngờ, khi dọn dẹp chiếc rương, Lý Thất Xảo vô tình sờ thấy một vật cứng bên trong. Lấy xem, hóa là một chiếc hộp gấm, bên trong đựng hai đôi vòng tay kim châu ba lớp!
Đây là những chiếc vòng đang ưa chuộng ở kinh thành. Tống lão nghĩ rằng Tiểu Nhu Bảo sẽ thích, nên mua từ lâu, tiện thể gửi đến cùng với quà.
Vừa thấy những vòng tay vàng óng ánh, Tiểu Nhu Bảo vui sướng đến mức lăn một vòng giường đất, tít mắt, trông chẳng khác nào một chú rùa nhỏ đang khoe khoang. Cả nhà họ Khương cảnh , ai nấy đều bật thích thú, nhịn mà phá lên .
tiếng kéo dài bao lâu, thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng huyên náo, cắt ngang khí vui vẻ của nhà Khương.
"Các ngươi là ai, cớ gì xông thôn chúng như chỗ !"
"Cút ngay! Lũ nhà quê chân đất mà cũng dám cản đường ! Ta đến đây là để bắt con tiện nhân giữ phép tắc về phủ! Nếu các ngươi dám cản, coi chừng đầu lìa khỏi cổ!" Giọng ch.ói tai, ngang ngược của một nữ nhân vang lên, đầy vẻ hống hách.
Tiểu Nhu Bảo lập tức bò dậy, bỏ chiếc vòng tay xuống nhào tới bên cửa sổ, thò đầu ngoài.