Xuân nương đến đó, đôi mắt mở trừng trừng như mắt cá c.h.ế.t, sững sờ ngây dại nên lời.
Cái gì?
Hóa Trương Uyển Quân chuyện xa lưng lão gia, mà bà lão đáng ghét những rõ, còn bao che, tiếp nàng về phủ, nuông chiều sủng ái như bảo vật?
Trên đời , gì chồng nào độ lượng đến mức ! Chuyện thể nào, tuyệt đối thể nào!
Xuân nương cảm thấy như đầu óc sắp vỡ tung. Nàng đưa tay lau m.á.u rỉ nơi khóe miệng, đột ngột cất tiếng gào thét, đôi mắt đầy ngờ vực và phẫn uất chằm chằm Tiêu lão thái thái.
Tiêu lão thái thái chẳng một lời, vung tay ném thẳng chén , nước trong chén hắt thẳng mặt Xuân nương. Rồi bà trầm giọng, nghiêm nghị chất vấn:
"Đủ ! Ngươi rõ, - lão bà t.ử - nhất định sẽ che chở cho Uyển Quân, thì chớ nhiều lời lảm nhảm về những chuyện cũ mục nát! Ta vài câu hỏi ngươi. Nếu ngươi còn giữ mạng mà rời khỏi đây, thì ngoan ngoãn trả lời cho thành thật." Giọng của Tiêu lão thái thái lạnh lẽo, ẩn chứa sát khí.
Bà chằm chằm Xuân nương, đôi mắt đen trắng phân minh toát vẻ tàn khốc, khiến Xuân nương sợ hãi dám ho he thêm lời nào.
Vì tay chân trói, Xuân nương chỉ thể bệt sàn, nhưng tư thế Tiêu lão thái thái càng thêm khó chịu. Bà cầm chiếc ly bên cạnh, ném trúng hõm eo của Xuân nương, quát lên:
"Quỳ cho t.ử tế !"
Xuân nương đau đến cong như con tôm, sợ hãi chịu thêm đòn roi nên vội vàng lết sàn, nhích từng chút một, mãi mới thể miễn cưỡng quỳ ngay ngắn.
Tiêu lão thái thái trầm ngâm giây lát, hỏi thẳng: "Lần Uyển Quân rời nhà nhiều ngày, cũng từng thư về phủ báo hành tung. Xuân nương, ngươi thế nào tìm chúng ở Đại Liễu thôn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-525.html.]
Từ ngày rời khỏi Tưởng gia bảo, Tiêu lão thái thái cùng con dâu một đường lánh Đại Liễu thôn. Nhi t.ử bà xưa nay chỉ quanh quẩn bên đám oanh yến, chẳng bận tâm hỏi han gì đến nơi ở của bà và Uyển Quân. Kẻ duy nhất hành tung của họ chỉ đám vô từng Phương gia phái .
Bởi , việc Xuân nương tìm nơi khiến Tiêu lão thái thái khỏi lấy lạ.
TBC
Xuân nương, với khuôn mặt sưng vù, lí nhí trả lời: "Ta vốn cũng , nhưng đó dẫn đến Tưởng gia bảo dò hỏi, gặp vài tay đ.ấ.m trướng Phương gia. Bọn chúng nhận chút bạc của , mới cho rằng các đến đây... nên mới tìm đến..."
"Khó trách." Tiêu lão thái thái hừ lạnh,"Thật đúng là mất công ngươi lặn lội đến đây!"
việc đó bà chẳng tính sổ gì. Điều bà quan tâm nhất vẫn là chuyện bí mật của Tiêu phu nhân.
"Ngươi tìm đến đây, hẳn là vì chuyện đó. Ta hỏi ngươi, ngươi từ mà chuyện Uyển Quân từng ức h.i.ế.p năm xưa? Ta còn đồn rằng khắp kinh thành đều truyền ..."
Tiêu lão thái thái , siết c.h.ặ.t các ngón tay, đôi mắt sắc lạnh: "Chẳng lẽ, những giao tình với trong kinh... đều quá khứ của Uyển Quân?"
Xuân nương ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng hiện ánh gian xảo, lòng thầm toan tính nên thật với Tiêu lão thái thái .
Dù nơi cách kinh thành ngàn dặm xa xôi, nàng dù dối thì lão thái bà cũng chẳng thể xác minh ngay trong một sớm một chiều. Xuân nương định bụng sẽ thổi phồng chuyện lên, việc nghiêm trọng hơn thực tế, ép cho Tiêu lão thái thái còn cách nào ngoài việc vứt bỏ đứa con dâu quý báu .
ngay lúc , Tiểu Nhu Bảo đang ngoài cửa quan sát thấy nét mặt lén lút của Xuân nương.
Tiểu gia hỏa đến từ sớm, bò rình bên mép cửa, lo lắng dõi theo diễn biến bên trong.