Nhìn thấy vẻ mặt gian manh của Xuân nương, Tiểu Nhu Bảo lập tức cau mày, liền giơ tay phóng một tia lôi hỏa nhỏ, nhắm thẳng bàn chân Xuân nương!
Dám giở trò ư? Xem trị ngươi thế nào!
"Ai da!" Xuân nương bỗng dưng tia lửa đ.á.n.h trúng, mắt trợn trừng, cả giật nảy lên như cá đập trúng sống lưng, suýt nữa ngã ngửa sàn.
Tia lôi hỏa của Tiểu Nhu Bảo điều chỉnh lực , chỉ như một tia lửa nhỏ xẹt qua, đủ khiến Xuân nương hoảng loạn, nhưng để ai khác dễ dàng phát hiện.
Tiêu lão thái thái thấy gì lạ, chỉ trông thấy Xuân nương đột nhiên "phát bệnh", liền mở to mắt, ngạc nhiên hiểu nổi.
"Ngươi gì thế hả? Ta hỏi thì trả lời đàng hoàng, đừng trò! Nếu còn dám lươn lẹo, đừng trách lão bà t.ử nặng tay, tát ngươi rát mặt!" Tiêu lão thái thái dậy, nghiêm giọng quát mắng.
TBC
Xuân nương cũng chẳng rõ chuyện gì xảy , chỉ thấy gan bàn chân nóng rực như lửa đốt, đau rát như dẫm chậu than.
"Ô ô, lão thái thái, , ! ngài thể nào giúp xem bàn chân , nóng cháy cả lên!" Xuân nương mặt mày ủ dột, run rẩy duỗi chân to về phía Tiêu lão thái thái.
Tiêu lão thái thái thoáng thấy gì đó , liền định dậy khỏi sập.
Ai ngờ, chân của Xuân nương duỗi thẳng đến... trúng ngay miệng bà!
"Ngươi..." Tiêu lão thái thái xuống đôi chân to đang chĩa thẳng mặt , ánh mắt lập tức bừng bừng lửa giận.
Xuân nương cũng tái mặt, hoảng hốt lăn qua lăn , bò lết hòng trốn .
Dù nàng 800 cái miệng cũng khó mà giải thích rõ ràng rằng cố ý!
Trong phòng, tiếng thét của Xuân nương vang lên t.h.ả.m thiết, đến nỗi Tiêu phu nhân ở phòng bên cạnh thấy còn tưởng lão thái thái đang xử t.ử nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-526.html.]
Bên ngoài, Tiểu Nhu Bảo đó, suýt bật thành tiếng, cố nén để lộ nhưng cuối cùng vẫn bật khúc khích, ngượng ngùng đưa tay gãi đầu, lè lưỡi một cách tinh nghịch.
Ai bảo Xuân nương chịu ngoan ngoãn trả lời, cứ nhất quyết bày mưu tính kế gì!
Bây giờ thì chịu đòn , e là cũng chẳng dám gian dối nữa, chắc sẽ ngoan ngoãn khai hết chuyện.
Quả nhiên, khi ăn một trận bạt tai từ Tiêu lão thái thái, Xuân nương chỉ còn ôm mặt rấm rứt đất, dám giở thêm trò gian manh nào nữa.
Tiêu lão thái thái xoa xoa lòng bàn tay đỏ bừng, trở sập, hỏi Xuân nương một nữa, bỏ sót chi tiết.
"Nếu chịu thêm đau đớn, thì ngoan ngoãn khai thật cho ." Tiêu lão thái thái cau mày nghiêm giọng: "Ngươi rốt cuộc thế nào mà chuyện của Uyển Quân, mau!"
Xuân nương vốn là kẻ miệng cọp gan thỏ, ngoài mặt thì ác độc nhưng chẳng chút gan nào. Giờ dọa cho hồn bay phách lạc, nàng rống lên, hết sự thật: "Là... là ở Tưởng gia bảo, do Phương gia, Phương tiểu thiếu gia tự đến phủ chúng báo cho ..."
Tiêu lão thái thái trừng mắt giận dữ: "Lại là thằng con trời đ.á.n.h của lão Phương súc sinh ?"
Xuân nương vội vàng gật đầu, nước mắt nước mũi tèm lem, nghẹn ngào kể đầu đuôi sự việc.
Chuyện bắt đầu từ mấy ngày . Hôm , cửa Tiêu phủ bỗng một nam t.ử tự xưng là của Phương gia ở Tưởng gia bảo đến, chuyện quan trọng thương lượng với Tiêu gia.
lúc , Tiêu lão gia vắng, cùng bằng hữu lên Thông Châu du ngoạn, thưởng ngoạn hoa thuyền, dự định nửa tháng mới về.
Tên gác cổng sai gia đinh báo cho Xuân nương. Nàng nhắc đến Tưởng gia bảo, cứ tưởng là chuyện liên quan đến nhà đẻ của Tiêu lão thái thái, nên lập tức cho mời Phương tiểu thiếu gia trong phủ.
"Nào ngờ, tên tiểu t.ử họ Phương phủ đem chuyện năm xưa của... , là của phu nhân! Hắn đem bí mật của phu nhân kể hết cho , còn đòi đưa năm ngàn lượng bạc, nếu thì sẽ loan truyền khắp nơi, khiến Tiêu phủ từ đây mang tiếng ." Xuân nương nức nở run rẩy khai nhận.