Ai thấy Tiểu Nhu Bảo chạy ngang qua cũng nỡ bỏ qua, luôn tranh thủ bế lên một cái, hoặc véo nhẹ đôi má phúng phính của nàng.
Tiểu Nhu Bảo liền biến thành "biểu diễn di động", ai trong thôn cũng ôm một lượt.
Chơi đến khi mệt lả, nàng mới chạy sân nhà thôn trưởng, định tìm một cái ghế nhỏ để nghỉ.
Lúc , ba con heo lớn mới thả chuồng, vì đói vì nhốt mà thở hồng hộc, húc đầu cửa chuồng.
Tiểu Nhu Bảo giơ đôi tay bụ bẫm lên vỗ cánh tay tròn trịa của , tiếng heo kêu hấp dẫn, liền chạy gần.
Thấy thôn trưởng cho chúng ăn, nàng bèn tiện tay nhặt hai quả đào từ đống hoa quả tế lễ, ném chuồng.
"Heo heo lớn ơi, ăn , ăn xong nhớ mập thêm mấy cân thịt nhé!" Tiểu Nhu Bảo vỗ cửa chuồng, khanh khách.
Nào ngờ, cửa chuồng heo chắc chắn. Thôn trưởng nhiều năm nuôi heo, cánh cửa gỗ mục nát từ lâu, động liền rung lắc.
Khi Tiểu Nhu Bảo xoay định chạy tìm , thì đột nhiên từ phía , một cái mõm heo thò !
Con heo đen lớn hít hà vài húc cửa chuồng bật tung, đói quá liền c.ắ.n m.ô.n.g của Nhu Bảo!
"A oa oa!" Tiểu Nhu Bảo hét lên, tay ôm lấy m.ô.n.g, bản năng chạy thoát .
tiểu quần hoa của nàng cái mõm heo c.ắ.n c.h.ặ.t, kịp nhấc chân kéo giật , ngã sấp xuống đất.
Con heo đen, khi trong thôn lăn lộn suốt buổi, giờ tính khí đang cáu kỉnh. Nó phì phò thở mạnh, buông quần nàng , húc đầu về phía mặt và cổ nàng.
Tiểu Nhu Bảo ngã đau điếng, mặt mày nhăn nhó, nhưng chẳng còn kịp nghĩ đến chuyện ủy khuất. Nhìn thấy sắp thành "món ngon cho heo", nàng cuống đến độ duỗi chân quẫy đạp, trong đầu toan tính dùng chiêu "thiên lôi giáng xuống" để dọa con heo ngất .
May , đúng lúc , Phong Miêu tìm tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-532.html.]
Vừa thấy sắp heo c.ắ.n, Phong Miêu tức đến đỏ bừng mặt, suýt nữa phát điên, nào để yên cho con heo lộng hành. Hắn nhanh tay vớ lấy que cời lửa trong sân, xông tới quật mạnh con heo đen.
Miệng hô lớn: "Nhu Bảo, đừng sợ! Ngũ ca tới đây!"
Đánh một gậy mà vẫn nguôi giận, Phong Miêu cẩn thận vòng phía , tiếp tục quật sống lưng con heo, sợ may thương.
Nhân lúc cứu binh, Tiểu Nhu Bảo vội vàng bò dậy. Nhìn xuống chiếc quần hoa, nàng thấy một lỗ thủng lớn do con heo gặm, mảnh vải rách vẫn còn dính trong miệng con heo.
Phong Miêu thấy , lửa giận bừng bừng, càng thêm đau lòng, liền giơ gậy lên định quật thêm.
"Dám c.ắ.n , ngươi xong đời !"
Que cời lửa trong tay quật mạnh bang bang, suýt nữa vỡ tan, con heo đen nào chịu nổi. Chẳng mấy chốc, nó ngã lăn đất, chỉ còn thở hổn hển.
Vượng Phúc từ đằng chạy , giật lấy que cời lửa, thèm thuồng khuyên nhủ: "Thôi , Phong Miêu, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t là thịt ăn ."
Phùng thị và tiếng động ầm ĩ, tưởng xảy chuyện lớn, vội vàng chạy đến, trong bụng khỏi lo lắng, cứ ngỡ đứa nhỏ gặp nạn.
TBC
Đến nơi, họ thấy sân yên tĩnh, còn Tiểu Nhu Bảo thì chổng vó đất, mặt mày ủy khuất, cố tình ngửa mặt lên như con rùa nhỏ lật ngửa.
May mà con heo chỉ xé rách quần, nàng thương. Tiểu Nhu Bảo hổ vô cùng, dám để cả thôn chuyện heo c.ắ.n m.ô.n.g, đành che lấp .
Dù , heo gặm đ.í.t thật mất mặt quá!
Nàng là bảo bối của cả thôn, tất nhiên giữ thể diện.
mặt mũi chỉ che một lúc, khi Phùng thị hỏi chuyện Phong Miêu, mới hiểu đầu đuôi, khiến ai nấy đều ngớt.
Nhìn tiểu cô nương trắng trẻo mũm mĩm, mặc bộ đồ đỏ hồng với chiếc quần hoa rách, tóc b.úi hai bên như sừng dê, ngã đất mặt nhăn mày nhó, thật là một cảnh tượng khiến ai thấy cũng phì .