Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 537

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:36:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thế, nàng giơ tay nhỏ lên, vẫy vẫy về phía thôn trưởng.

"Thôn trưởng gia gia, Nhu Bảo cách để tìm kẻ trộm thịt, bây giờ là ngay!"

Thôn trưởng thì mừng như bắt cứu tinh, liền bế Tiểu Nhu Bảo phía , nhẹ nhàng : "Hảo hài t.ử, ngươi xem thử nào." Ông xổm xuống, chăm chú lắng .

Tiểu Nhu Bảo vỗ vỗ cái eo mũm mĩm, bước lên cái ghế, vững với chiếc áo vàng hạnh đáng yêu, trông chẳng khác gì một viên bánh trôi dính đầy hạt kê vàng, vô cùng ngộ nghĩnh.

Kỳ thực nàng tỏng là ai lấy trộm. để việc diễn suôn sẻ, nàng vội vạch mặt, mà định bày " bộ kế hoạch" .

Tiểu Nhu Bảo khúc khích, giọng trong trẻo vang lên: "Nếu tìm kẻ trộm thịt, cũng khó . Chúng chỉ cần... đổ nước thùng một thử nghiệm nhỏ thôi!"

"Múc nước ?"

Thôn trưởng ngẩn , nhưng lập tức sai Dương nhị mang thùng rỗng giếng múc nước.

Chẳng bao lâu , Dương nhị xách một thùng nước đầy, thở hổn hển đặt xuống mặt .

"Nhu Bảo, nước , giờ nữa đây?" Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng, ai nấy đều hồi hộp chờ đợi.

TBC

Tiểu Nhu Bảo thò tay mũm mĩm , nhéo nhẹ tai thôn trưởng thì thầm tai ông: "... ..."

Nghe xong, đôi mắt đục ngầu của thôn trưởng bỗng sáng rực lên, đến mức râu ria cũng rung rinh.

"Thì , gia gia hiểu ! là bảo bối của thôn !" Thôn trưởng thở phào, mỉm đầy đắc ý.

Thấy một già một trẻ thì thầm to nhỏ mà ai nấy đều vẻ tự tin, đám hương trong thôn bắt đầu xì xào, hiểu họ đang bàn kế sách gì.

Vương Đại Hỉ hừ một tiếng, khó chịu : "Chắc trò bịp bợm gì thôi! Một đứa trẻ con gì mà bày đặt!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-537.html.]

Lúc , Tiểu Nhu Bảo nheo mắt, giơ ngón tay nhỏ chỉ thùng nước, lớn tiếng : "Chuẩn xong , giờ từng một nhúng tay thùng nước . Ai là kẻ trộm, nước sẽ tự hiện nguyên hình!"

Mọi đều kinh ngạc, xen lẫn tò mò.

Gì cơ? Chỉ cần nhúng tay nước là ai trộm thịt ?

Đám hương còn đang bán tín bán nghi, nhưng lũ trẻ trong thôn thì háo hức vây quanh thùng nước, chờ đợi xem kẻ trộm sẽ "vạch trần" như thế nào.

Lão Lý chần chừ, xắn tay áo lên, dứt khoát nhúng tay thùng nước đầu tiên: "Đã là Nhu Bảo , chắc chắn sai . Ta già thử !"

Đôi tay thô ráp, đầy vết chai của Lão Lý nhúng nước, bọt nước nổi lên, còn rơi vài hạt bụi bùn. Khi mặt nước lắng , nước trong thùng vẫn trong trẻo, hề biến đổi. Thôn trưởng cạnh, chăm chú quan sát từng chút.

Tiểu Nhu Bảo kỹ lắc đầu: "Không Lý gia gia . Người tiếp theo !"

Bà con trong thôn bắt đầu xôn xao, lượt đẩy thử nhúng tay thùng nước, ai nấy hồi hộp tò mò bí mật của Nhu Bảo là gì.

Không ít xong việc đồng áng liền đến ngay, tay chân còn dính bùn đất, khiến nước trong thùng đôi lúc vẩn đục. Thôn trưởng nhờ Dương nhị nước đến hai để đảm bảo thùng nước luôn sạch.

Mọi lượt nhúng tay nước, Tiểu Nhu Bảo từng , lắc đầu bảo .

Cho đến khi cuối cùng nhà Vương Đại Hỉ tiến lên, cả ba nhà họ đưa mắt , đồng loạt nhúng tay thùng nước. Lập tức, mặt nước trở nên vẩn đục, nổi lên một lớp váng dầu mỏng.

Tiểu Nhu Bảo mắt sáng rỡ, vỗ tay nhỏ reo lên: "Xuất hiện ! Bắt kẻ trộm , chính là bọn họ!"

Thôn trưởng vội thùng nước, thấy rõ lớp váng dầu, lập tức giận dữ: "Hóa là nhà ngươi! Cả ổ trộm, sớm nên đoán !"

Liễu thị và Vương Tiểu Liên mặt tái xanh, cả run rẩy, ngờ rằng đứa nhỏ thể phát hiện bọn họ.

 

Loading...