Dây thừng buông, cả ba nhà Vương Đại Hỉ "bịch" một cái ngã lăn đất.
Sắc trời tối dần, ai chú ý đến Vương Tiểu Liên, giữa hai chân nàng loang lổ vết m.á.u, váy cũng kết thành từng mảng vảy m.á.u lớn.
Buổi chiều nóng như đổ lửa, ba nhà mệt lả, phơi nắng đến mức đầu óc choáng váng, thở đứt quãng. Phải cố dìu phòng, mò thắp ngọn nến lên, lúc Liễu thị mới rõ con gái đầy m.á.u, sợ đến mức hô lên một tiếng:
"Tiểu Liên ơi, ngươi , đừng nương sợ chứ!"
Vương Tiểu Liên mặt mày tái nhợt, môi c.ắ.n c.h.ặ.t, thốt nổi một lời. Nàng cố gắng kéo thể tàn tạ, gượng xuống giường đất, mới thở hổn hển, đứt quãng:
"... Không , nương... Chỉ là đám thôn trưởng tay quá tàn nhẫn, đứa nhỏ trong bụng động mạnh... rớt thôi."
Liễu thị đau lòng đến nỗi thể kiềm , nước mắt lã chã tuôn rơi.
"Ôi khuê nữ của , m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng , ngươi đau lắm ? Để nương ôm ngươi một cái nào."
Vương Đại Hỉ nhẹ nhõm thở một , : "Rớt là ! Còn may ai . Nếu , ngươi là một cô gái chồng mà đứa nhỏ rõ nguồn gốc, nhà còn chê đến nhục nhã bao nhiêu!"
Vương Tiểu Liên yếu ớt thở dài, thực trong lòng nàng cũng nghĩ . Thôi thì đỡ bận tâm, dù cha đứa bé cũng chẳng nhận, danh phận, nàng cũng nuôi.
Lần bọn hương đ.á.n.h đập dữ quá, còn tiết kiệm cho nàng một khoản tiền t.h.u.ố.c phá thai... mà bụng nàng vẫn đau lắm, cứ mỗi vài câu ngừng để hít một .
Nói thật, đứa bé còn cũng chẳng chuyện gì , nhưng nghĩ đến hôm nay chịu đòn nhục nhã, còn sỉ nhục như ăn tươi nuốt sống, lòng Vương Tiểu Liên khỏi oán hận cả thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-540.html.]
"Cha, nương, đám trong thôn , theo thấy, đúng là lũ súc sinh! Vì miếng ăn, bọn họ chẳng còn chút tình nghĩa nào, mặt mũi cũng chẳng màng." Vương Tiểu Liên ôm bụng, sắc mặt âm trầm.
Liễu thị chỉ xót xa cho con gái, rưng rức, đá nhẹ chân đứa con trai Cẩu Đản, quát: "Ngẩn đó gì? Mau nấu ít nước ấm cho tỷ ngươi tắm rửa !"
Vương Đại Hỉ thì hậm hực, vuốt râu gật đầu đồng tình:
TBC
" đó, miếng thịt heo vốn là của Tiêu lão thái chia cho cả thôn, là đồ của chung, lấy thêm một chút thì , cớ gì bảo là kẻ trộm, còn đ.á.n.h nông nỗi !"
Vương Tiểu Liên gắng gượng mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như chứa đầy oán hận, :
"Vậy nên, thể bỏ qua chuyện dễ dàng. Cả thôn cho nhà yên , cũng để cho bọn họ đắc ý."
"Nhất là cái lũ ngày thường cận với nhà họ Khương, hôm nay dám tay với , nhớ kỹ từng đứa . Cứ chờ xem." Vương Tiểu Liên nghiến răng , oán hận ngút trời.
Các hương trong thôn nào nhà Vương còn giữ hận trong lòng, vẫn sống ngày qua ngày như thường, bận rộn với công việc mùa màng.
Giờ đây, mùa hè sắp qua, nhà nông càng bận bịu hơn. Trước sân, hè, nhà nào cũng trồng vài luống dưa leo, cà tím, ớt cay... thấy sắp ăn hết, hái kịp thì sẽ để hỏng cả giàn.
Đám trong thôn lãng phí chút nào, liền chọn một ngày nắng ráo, quét dọn sân nhà sạch sẽ, trải lên mấy tấm vải thô, đem cà tím và ớt cay phơi. Cà tím rửa sạch và cắt lát mỏng, chỉ cần phơi cho thật khô là thể để lâu, đồ ăn cho mùa thu đông.
Còn dưa leo ăn hết thì mang muối chua, cũng là một món ngon trứ danh. Dưa leo rửa sạch, ngâm qua nước phèn cho giòn, giã tỏi trộn muối thành hỗn hợp, cuối cùng đổ rượu trắng và dấm bình ngâm. Đó là món "tỏi dưa" nổi tiếng của nhà miền Bắc, nếu đậy kín kỹ lưỡng, thể để ăn dần đến khi tuyết rơi.