Chỉ thấy trán, mũi, và mí mắt bên trái của Tiểu Nhu Bảo đều sưng vù, nổi lên mấy nốt đỏ hồng, trông đến là đau đớn.
"Chuyện là ? Sân nhà bình thường lắm, nhiều ong đến !"
Phùng thị lo lắng đến mức chân tay luống cuống, một tay bế Tiểu Nhu Bảo, tay kéo Phong Miêu, vội vàng chạy tìm Ngô đại phu xem xét.
Tiểu Nhu Bảo lúc mới cảm nhận rõ cơn đau ngứa rát mặt, đầu óc choáng váng, khó chịu đến mức cứ lăn lộn trong lòng Phùng thị. Còn Phong Miêu, vì thoa hương phấn nên chỉ ong chích một chút, nhưng trong lòng đầy áy náy, co rúm như chim cút.
Biết nếu để nương rõ ngọn nguồn, Phong Miêu chắc chắn sẽ tránh khỏi một trận đòn, Tiểu Nhu Bảo dù đau nhưng vẫn cố gắng giúp ca ca che giấu.
"Có lẽ là ở hậu viện tổ ong đấy, nương ơi. Ong bay đột ngột tới thôi mà!" Tiểu Nhu Bảo đau đến mức hít hà, nhưng vẫn cố để bao che cho ca ca.
Phong Cảnh thấy , cũng đành phụ họa: " , buổi chiều cũng thấy vài con ong bay qua, lúc để ý lắm."
Phong Miêu và Phong Cảnh giúp, lòng càng day dứt. Nhìn thấy mặt Nhu Bảo sưng đỏ lên một nửa, nước mắt cũng bắt đầu rơi lã chã. Cuối cùng, chần chừ thêm nữa, chạy thật nhanh đến Phúc Thiện Đường gõ cửa rầm rầm.
"Ngô gia gia, mở cửa ! Muội ong chích!"
Ngô đại phu đang bận phân loại thảo d.ư.ợ.c trong phòng, thấy thì giật hoảng hốt, vội chạy , suýt nữa vấp ngã bậu cửa, một chiếc giày cũng bay văng ngoài.
Mở cửa , ông thấy Phong Miêu nước mắt đầm đìa, trán sưng một nửa, tay cầm đèn dầu run rẩy.
"Ô ô... Ngô gia gia..."
Phùng thị phía , đau xót đến nỗi giọng cũng lạc : "Ngô đại phu, mau xem giúp khuê nữ , mặt mày nó sưng vù cả , nghiêm trọng !"
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-543.html.]
Ngô đại phu vội vàng trấn an: "Vào mau, Phong Cảnh, Phong Miêu, mau phụ một tay! Đến d.ư.ợ.c phòng lấy ngân châm, giấm trắng, muối ăn, và một ít phèn chua với hùng hoàng đây!"
Nằm trong lòng Phùng thị, Tiểu Nhu Bảo chỉ thấy bóng qua mắt, mí mắt nặng trĩu, sắp mở nổi nữa.
Không bao lâu , nàng cảm giác như bình tỏi dưa đổ đầy muối và giấm, khiến nàng bất giác rầm rì: "Nha nha, nương ơi, Nhu Bảo bánh sủi cảo, đừng chấm giấm..."
Vừa lẩm bẩm hai tiếng, nàng chịu nổi nữa, ngay trong lòng Phùng thị.
Ngô đại phu cẩn thận lấy từng chiếc kim chích của ong , dùng nước muối pha loãng với giấm để rửa sạch vết sưng. Sau đó, ông bôi phèn chua và rượu hùng hoàng lên, biến khuôn mặt nhỏ của Nhu Bảo thành một "mèo hoa" đầy vệt trắng đỏ. Đến lúc ông mới thở phào nhẹ nhõm.
May mắn , con bé tuy chích mấy nốt nhưng vết ong thì cũng loài ong độc.
"Giữa đêm hôm, ong bay cơ chứ..." Ngô đại phu lẩm bẩm, nhưng ông dịu giọng trấn an: "Không , cứ để con bé ngủ một đêm, sáng mai sẽ đỡ hơn nhiều ."
Phong Miêu chính gây họa, chịu khổ, nên đợi Ngô đại phu xử lý vết sưng của , vội lau nước mắt, ôm về nhà.
Đêm đó, Phùng thị thao thức yên, cứ cách nửa canh giờ trở dậy xem tình trạng của khuê nữ.
Sáng hôm , khi cả nhà Khương tỉnh dậy, ai nấy đều ghé qua buồng trong Nhu Bảo. Thấy tiểu nha đầu ngủ say sưa, tay chân duỗi thẳng, miệng khò khè ngọt ngào, một chân ngắn ngủn còn gác lên bụng Xuân ca, ép đến mức tiểu cháu trai chỉ mở to mắt c.ắ.n tay, chẳng dám kêu la.
Khương Phong Hổ thấy thế, thở phào nhẹ nhõm, bảo: "Nghe tiếng ngáy của nó, giống hệt như bình thường, chắc là , nương ạ."
Phùng thị khẽ vuốt ve chân ngắn của khuê nữ, hạ giọng: " vẫn chủ quan. Nhìn mặt nó còn sưng mấy cục kìa. Hai ngày thể ăn đồ kích thích, bảo tức phụ ngươi cất hết bánh rán nhân hẹ với canh trứng tôm bếp , thôi con bé tỉnh dậy thấy, thế nào cũng đòi ăn cho bằng ."