Khương Phong Niên sợ Cẩm Nương kinh hãi nên bảo nàng về nhà chờ , vội vã theo Phùng thị, cùng kéo đến nhà họ Vương tính sổ.
Tiểu Nhu Bảo sốt ruột, hai bàn tay nhỏ cứ nắm c.h.ặ.t với , núp lưng tứ ca, giậm chân ngừng.
Đến cửa nhà họ Vương, Phùng thị trừng mắt giận dữ, một cước đạp tung cửa phòng!
Bà liền túm lấy gáo nước lu, múc đầy một gáo hất thẳng lên giường!
"Các ngươi là lũ vô lương tâm, chơi bời thiếu đạo đức! Dẫn Nhi nhà các ngươi đem ? Hôm nay giao nó , sẽ cho cả nhà các ngươi tay!" Phùng thị quăng gáo nước, nhào lên giường túm tóc Liễu thị mà giật mạnh.
Vương Đại Hỉ và Liễu thị đang trong chăn, dội nước ướt sũng, định mở miệng c.h.ử.i bới. đến chuyện Dẫn Nhi, hai vợ chồng lập tức câm nín như gà rù, co rúm trong chăn, mặc Phùng thị c.h.ử.i mắng thậm tệ cũng dám hé răng.
Lý Thất Xảo đảo mắt một vòng, thừa dịp lúc đó kéo Khương Phong Hổ khắp nhà lục soát. ngoài hai vợ chồng Vương Đại Hỉ, chỉ thấy một tên nhóc con Vương Cẩu Đản đang lăng xăng trong bếp nấu rau dại, cùng bà già gầy còm đuổi chuồng heo bẹp.
Còn Vương Tiểu Liên thì thấy .
Phùng thị mắt sắc như d.a.o, trừng thẳng Vương Đại Hỉ: "Con gái ngươi ? Nàng dám mang Dẫn Nhi nhà , bây giờ trốn ở ?"
TBC
Vương Đại Hỉ và Liễu thị liếc mắt . Hai kẻ gian manh ngập ngừng lấp l.i.ế.m: "Con gái ... nó thành từ sớm, còn chuyện của Lý Dẫn Nhi chúng gì cả. Đừng vu oan cho chúng !"
Tiểu Nhu Bảo thấy hai kẻ đó gian trá, mắt láo liên, dáng vẻ mặt dày hổ, tức đến đỏ bừng mặt. Thật một tia sét từ trời giáng xuống bổ tung cái miệng dối trá của bọn họ.
"Nương, bọn họ hết đó! Đánh , đ.á.n.h cho khai !" Thằng bé giận dữ hét lên, giọng non nớt nhưng cứng cỏi, cần thiên lôi cũng tự trừng trị đám bẩn thỉu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-552.html.]
Phùng thị gằn giọng: "Một lũ gian ác, chịu khai thật ? Nếu con gái các ngươi ở nhà thì các ngươi nó chịu tội! Phong Hổ, tay!"
Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ sớm đỏ mắt căm phẫn, lập tức xông lên giường, tung ba cú đá liên tiếp hất hai vợ chồng xuống đất.
Hai liền nắm tóc Vương Đại Hỉ và Liễu thị, kéo lê họ từ giường giữa sân.
Nhà họ Vương quả thật là lười biếng đến chịu nổi.
Khương Phong Niên tìm khắp sân cũng chẳng thấy nổi một cái cuốc xẻng, ngay cả chổi quét sân cũng . Cả nhà dường như chỉ ăn ngủ, ngủ ăn, hề động tay việc gì. Nhìn cái sân dơ dáy bẩn thỉu, thái dương của Khương Phong Niên giật liên hồi, nhưng đành chịu đựng ghê tởm, tìm một cái gáo múc phân, đưa cho Phong Hổ, còn thì xách cái bô, nhắm thẳng đầu Vương Đại Hỉ mà đập xuống.
Ban đầu, Vương Đại Hỉ còn vênh mặt lên, gào to phục: "Các ngươi nhà họ Khương g.i.ế.c ! Cứu mạng! Còn vương pháp ! Dù nhà gì sai, cũng để thôn trưởng cùng các vị trưởng lão trong thôn phán xét, nhà ngươi lấy quyền gì mà động thủ!"
Không đợi Phùng thị lên tiếng, Tiểu Nhu Bảo phồng má, giậm mạnh một chân lên mặt Vương Đại Hỉ.
"Lấy quyền gì ? Chỉ vì là tiểu tổ tông của cả cái thôn !" Tiểu gia hỏa vỗ n.g.ự.c, răng nhỏ nghiến ken két,"Đừng là đ.á.n.h ngươi, ngay cả phá tan phần mộ tổ tiên nhà ngươi để chuồng heo, thôn trưởng và các vị trưởng lão cũng sẽ vui vẻ đến giúp!"
"Cho nên, ngươi nhất là câm miệng, nếu gào đến mức hương , càng thêm đến đây đ.á.n.h các ngươi!" Phong Cảnh lạnh lùng uy h.i.ế.p.
"Các ngươi..." Vương Đại Hỉ nghĩ đến phần mộ tổ tiên nhà mà rùng sợ hãi.
Khương Phong Niên bèn dùng cái bô gõ mạnh lên đầu : "Đừng lôi thôi với nữa. Vương Đại Hỉ, mau khai thật, Vương Tiểu Liên đang bày trò quỷ quái gì?"