Nhìn vẻ mặt tiu nghỉu của con gái, Phùng thị cũng nỡ trách phạt thêm, bèn lấy nửa miếng thịt cua, bỏ phần nội tạng, đưa cho nàng gặm tạm. Tiểu Nhu Bảo mừng rỡ, xoa xoa cái m.ô.n.g ôm lấy miếng cua, chồm hỗm ngay cạnh cửa mà gặm, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên.
Một miếng cua nhỏ, nàng cứ tiếc rẻ, l.i.ế.m l.i.ế.m mãi, cuối cùng cũng chỉ vài miếng sạch bách, nhưng vẫn còn thòm thèm.
lúc , Khương Phong Miêu từ học đường trở về, tháo túi sách xuống tìm Tiêu lão thái thái để tính sổ chuyện bài tập. Thấy thế, mắt Tiểu Nhu Bảo sáng rực, vội vàng bỏ cái chén xuống, túm lấy góc áo của ngũ ca ca, lon ton theo.
Vừa đến phòng, Tiểu Nhu Bảo chạy ngay đến bên Tiêu lão thái thái, ôm lấy cánh tay bà, giả vờ thút thít hai tiếng: "Tiêu nãi nãi, Nhu Bảo nương đét m.ô.n.g, ô ô, Nhu Bảo đau quá!"
Tiểu nha đầu trắng trẻo bụ bẫm, tóc cột dây đỏ, mặc áo vàng viền tua rua, vặn vẹo đất, trông đến là đáng yêu, Tiêu lão thái thái mà thấy thương hết mực. Bà vội vàng ôm nàng lên, hỏi han cớ sự, sai gọi Tiêu phu nhân đến.
"Uyển Quân , cháu dâu chịu vất vả , trưa nay nhớ chút thịt cua thật ngon cho Nhu Bảo ăn. Tiểu ngoan bảo thích ăn cua, mà cua sống thì hợp, nên món chín cho cháu nó ăn thoả thích nhé," Tiêu lão thái thái dỗ dành, cưng chiều đến mức chẳng khác nào m.ó.c t.i.m móc phổi cho tiểu nha đầu.
"Lại lấy hạt thông tẩm bơ rương xuống đây. Hàng mới mua về, còn giòn lắm, để Nhu Bảo ăn tạm vài miếng cho đỡ thèm."
TBC
Tiêu phu nhân vì món nợ ân tình với Khương gia nên cũng chẳng ngại ngần, liền liên hồi, ngay xuống bếp.
Tiểu Nhu Bảo híp cả mắt, nhảy cẫng lên reo to: "A a! Tiêu nãi nãi thật là ! Nhu Bảo yêu Tiêu nãi nãi nhất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-561.html.]
Thật nàng cũng chẳng thật, chỉ là cái miệng nhỏ thèm ăn, nếm chút đồ ngon mà thôi.
Phong Miêu bên vỗ tay ngớt, vui mừng thấy rõ. Có thật , ăn thì cũng hưởng ké, quả là phúc phận!
Tiêu lão thái thái nghĩ đến ngày hồi kinh sắp tới, trong lòng thấy luyến tiếc hai đứa nhỏ, bèn dành thêm thời gian ở bên chúng. Bà hiền, : "Cũng sắp đến Tết Khất Xảo , đến lúc , tiêu nãi nãi sẽ đưa các ngươi thành, cùng cả nhà xem hội hoa đăng và dạo hội chùa, các ngươi ?"
Tiểu Nhu Bảo , vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, rạng rỡ hẳn ."Hay quá tiêu nãi nãi ơi! Nhu Bảo từng xem hội đèn l.ồ.ng bao giờ, hắc hắc, , !"...
Thời gian vui vẻ thoáng chốc trôi qua, mới đó mà nửa tháng nữa vụt qua nhanh. Y phục của cả nhà đều may xong, Phùng thị nhân lúc rảnh rỗi, quét tước nhà cửa, gỡ những tấm giấy dán cửa sổ cũ, bằng giấy mới trắng tinh.
Bà con trong thôn bận rộn chuẩn cho mùa thu hoạch sắp tới, chẳng ai rời đồng dù tới giờ cơm. Trường học trong thôn cũng tạm nghỉ một tháng, để lũ trẻ giúp gia đình việc, còn Trương tú tài cũng tranh thủ phụ cha chăm sóc hoa màu.
Tuy nhiên, nhà nào cũng thể nhờ con cái đồng, luôn những đám trẻ nghịch ngợm, nhân lúc đủ trò phá phách. Đám Vượng Phúc và lũ bạn suốt ngày hết đuổi gà, leo cây bắt trứng chim, quậy phá đến nỗi lớn trong thôn cũng phát cáu. Những ngày , tiếng đ.á.n.h mắng trẻ con trong làng còn vang lên nhiều hơn ngày thường.
Ở Tiên Tuyền Cư, việc buôn bán vẫn tấp nập như cũ, thậm chí còn náo nhiệt hơn . Không ai truyền danh tiếng món cua yếm tươi đến tai trong thành, khiến ít khách mới lũ lượt tìm đến, chỉ để thưởng thức món ăn lạ miệng .
Tuy cua yếm tươi là món ngon, nhưng lượng hạn, cung đủ cầu. Khương Phong Niên cất công tìm thêm hai bán cua bến tàu, cam kết mỗi ngày bao nhiêu sẽ mua hết bấy nhiêu. Dù , vẫn đáp ứng nổi nhu cầu của thực khách.