Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 577

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:37:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả nhà vốn đang nghẹn ngào xúc động, ngay cả Vi viện trưởng cũng cảm động mà rưng rưng. lời của Phùng thị, nhịn bật rộn rã, xua tan phần nào nỗi lo lắng trong lòng.

Trường Bạch thành tình hình chiến sự mờ mịt, một khi quyết định lên đường thì khẩn trương. Sau bữa trưa, Khương Phong Trạch liền thông báo cho các chuẩn , sáng sớm ngày mai sẽ lên đường.

Tiêu Lan Y cũng vội tới Tiên Tuyền cư, từ biệt Tiêu lão thái thái và Tiêu phu nhân.

Trong phòng vắng vẻ, Phùng thị mở chiếc rương, bắt đầu chuẩn hành lý cho nhi t.ử. Bà lấy bộ áo vải mới may xong, bàn tay thô ráp vuốt ve từng mũi chỉ, đôi mắt rưng rưng, thể kìm nén nỗi xót xa trong lòng.

Thật , nếu theo lòng bà, thì nào để Phong Trạch xa. con trai cánh diều, thể cứ buộc c.h.ặ.t mãi bên . Nếu Phong Trạch quyết tâm, bà chỉ thể chấp nhận và chúc phúc.

Huống chi, dù Phùng thị nhiều sách, bà cũng hiểu rõ đạo lý nhận bổng lộc của triều đình thì gánh vác trách nhiệm. Liêu Đông doanh vốn lập để phòng vệ, để hoa ngắm cảnh.

Tiểu Nhu Bảo, thấy nương buồn rầu, liền gì đó cho tam ca. khi thấy rơi nước mắt, nàng cũng thấy lòng lo lắng khó chịu.

Cô bé tròn trịa vội lăn tới, nhào lòng Phùng thị, tay nhỏ hấp tấp lau nước mắt cho .

"Nương đừng , Nhu Bảo lau cho nương!"

TBC

Phùng thị ôm c.h.ặ.t con gái lòng, nàng lo lắng, cố nén nước mắt nhưng ngăn . Càng lau càng lấm lem, cô bé cuối cùng vô ý xoa nước mắt nước mũi của miệng .

Phùng thị bật , vội vàng nhổ , chọc nhẹ lên trán con gái,"Ôi trời, con gái cưng của , thôi đừng rối nương nữa. Nương nữa, con mau giúp nương soạn hành lý cho tam ca nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-577.html.]

Cứ như , hai con, một lớn một nhỏ, giường đất, dần dần trong phòng vang lên những tiếng ấm áp.

Vì là chuẩn cho nhi t.ử đ.á.n.h giặc, nên y phục đẽ đều dùng đến. Phùng thị chỉ sắp xếp vài bộ áo lót và một bộ áo bông dày để Khương Phong Trạch mặc cho nhẹ nhàng và tiện lợi khi trận.

Đến chập tối, Tôn Xuân Tuyết và Lý Thất Xảo cũng bận rộn, hấp mấy nồi bánh màn thầu và bánh bột ngô, để lương khô cho các Liêu Đông doanh đường.

Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ lo lắng cho , cả hai đều cùng để hộ tống. khi Phong Trạch kiên quyết khuyên nhủ, cuối cùng hai mới chịu ở .

Phong Cảnh và Phong Miêu cũng góp chút công sức, mỗi đều phụ giúp một tay.

Nhớ đến việc từ vụ trong thôn Thanh Tuyền dẫn đến chuyện mật thám phương Bắc, giờ liên quan đến chiến sự ở Trường Bạch thành, Phong Trạch hiểu rõ tình hình hề đơn giản, khi tới nơi nhất định báo cáo cẩn thận. Phong Cảnh vốn tài hội họa, bèn cầm b.út vẽ bộ sự việc thành từng bức tranh rõ ràng, giao cho tam ca để tiện bề trình bày.

Khương Phong Trạch mở xem, khỏi mỉm ,"Tranh vẽ rõ ràng, còn thú vị nữa. Được , tam ca sẽ mang theo, lỡ dùng đến thì cũng chẳng ."

Nói xong, cẩn thận cất cả tập tranh bọc hành lý, nhưng để ý rằng bên trong còn một cuốn tranh liên mà Phong Cảnh vẽ tặng cho Tiểu Nhu Bảo...

Hôm , trời còn tờ mờ sáng, khi canh Dần điểm. Từ phía xa, ánh bình minh chỉ mới le lói, Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y cưỡi ngựa, sẵn sàng dẫn theo Liêu Đông doanh lên đường.

Người nhà họ Khương cửa, lượt dặn dò, ôm từ biệt, ánh mắt lưu luyến dõi theo hai bóng sóng vai rời xa.

Dân làng tin Phong Trạch lên đường, cũng kéo đến tiễn đưa ít. Lưu bà t.ử cùng con gái, gấp gáp chạy đến thì Khương Phong Trạch và đoàn xa đến hai dặm .

 

Loading...