Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 580

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:37:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên trang giấy Tuyên Thành trắng tinh, một tiểu nãi oa mũm mĩm với b.úi tóc hai bên, lúc thì nghịch ngợm giấu một đống gà vịt ngỗng, lúc nhảy nhót với đôi chân ngắn tự vui vẻ. Đôi mắt tròn xoe như hạt châu, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, thần thái ngây thơ hồn nhiên, đáng yêu đến mức khiến Mục Diệc Hàn bất giác nhếch môi, tay cũng khẽ run lên một chút.

Mục Diệc Hàn mỉm , thể nén cảm giác buồn . Hắn vẫn nhận đang cầm thứ gì, nhưng dừng tay , cứ thế giở từng trang, càng xem càng thấy thú vị.

lúc , sứ giả nội cung tiến , liền thấy từ trong trướng vọng một tiếng khẽ, khiến suýt rơi cả khay thức ăn.

Chuyện gì thế ?

Sứ giả A Lê tròn mắt ngạc nhiên. Quốc sư đại nhân... đang ?

Hắn theo hầu quốc sư suốt tám năm, nhưng từng ngài thành tiếng bao giờ...

A Lê lắc đầu, dám tin tai , nghĩ chắc là nhầm. Sau khi xác định trong trướng gì khác thường, mới lấy bình tĩnh, nâng khay thức ăn, nhẹ nhàng bước trướng.

Vừa tiến , thấy Mục Diệc Hàn chăm chú một bức tranh, ngón tay đang vuốt ve trang giấy, ánh mắt đầy say mê. Trên tranh là một tiểu nha đầu đang chu cái miệng nhỏ, nhét bánh hạch đào miệng, vẻ mặt ngây ngô đáng yêu.

A Lê nhịn , tò mò gần hơn."Quốc sư đại nhân, ngài đang xem cái gì ..." , lập tức sững sờ khi nhận cặp mắt thường ngày lạnh lẽo của Quốc sư, nay hiếm hoi ánh lên một nét ấm áp.

Mục Diệc Hàn nhận ánh mắt ngạc nhiên của A Lê, liền nhanh ch.óng khép tập tranh , ho nhẹ hai tiếng như gì.

"Không gì, chỉ là g.i.ế.c thời gian thôi." Hắn đổi giọng, vẻ nghiêm túc," , ngươi sắp xếp Hắc Giáp quân chuẩn đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-580.html.]

A Lê nhanh ch.óng gật đầu,"Hắc Giáp quân kỵ binh sẽ phụ trách trận đầu, cung thủ mai phục, tinh binh vòng vây, thứ chuẩn đầy đủ."

Nói xong, liếc tập tranh bàn, Mục Diệc Hàn đè khuỷu tay.

Dù chỉ liếc qua một chút, nhưng A Lê vẫn nhận cô bé trong tranh chính là tiểu nha đầu đáng yêu ở Đại Liễu thôn mà từng trao thưởng đó.

Nhớ dáng vẻ bầu bĩnh đáng yêu của cô bé, A Lê kìm mà lẩm bẩm," là một tiểu nha đầu đáng yêu, nhà ai mà nàng con gái, chắc chắn là báu vật, ngàn vàng khó đổi."

Mục Diệc Hàn A Lê nhắc đến "khuê nữ", trong lòng bất giác nhớ đến Thẩm Nguyệt Nhi ở nhà, cái phận "khuê nữ thật giả rõ" càng khiến thêm bực bội. Hắn đưa ngón tay xoa xoa giữa mày, ánh mắt thoáng chút khó chịu.

Sau đó, lạnh một tiếng,"Ngươi thật ngây thơ. Một đứa trẻ đáng yêu và thú vị thế chỉ trong tranh vẽ thôi. Làm gì thật ngoài đời, nhà ai cũng chẳng thể một đứa con gái như ."

A Lê trong lòng phục, thầm nghĩ rõ ràng là mà, chẳng Nhu Bảo chính là nguyên mẫu sống động đó , chỉ là Quốc sư mà thôi. Hắn định mở miệng , nhưng nghĩ thôi.

Dù gì Quốc sư cũng nhận về một "khuê nữ" mà giống hệt con gấu đen, nếu ngài rằng nhà khác một đứa bé đáng yêu thế , e rằng trong lòng càng thêm phiền muộn.

A Lê thở dài thương cảm, đặt khay thức ăn xuống lui ngoài, tìm Thanh Huyền để nhờ chăm sóc Tiểu Nhu Bảo.

Trong lúc đó, quân doanh đang gấp rút chuẩn cho trận chiến với đám giặc phương Bắc, tất những khâu chuẩn cuối cùng. Chỉ là trong ngày , vài binh sĩ khỏi thắc mắc khi thấy Quốc sư dường như gì đó khác lạ...

Vị Quốc sư thường ngày lạnh lùng, nghiêm nghị, nay cầm một quyển sổ nhỏ, xem chăm chú đến mức đôi khi khóe miệng còn nhếch lên khẽ. Cảnh tượng khiến binh lính ai nấy đều ngạc nhiên, bắt đầu xì xào bàn tán.

TBC

 

Loading...