"Hay là viện trưởng thúc thúc qua Tiên Tuyền cư xem thử, bên đó thức ăn gì thừa, sẽ mang về cho con lót một chút nhé?" Viện trưởng năn nỉ.
Nói xong, gãi gãi đầu, đầy ngượng ngùng.
" nhớ là chờ khi nương con về, đừng kể chuyện nhé. Bằng , họ gì mặt nhưng lưng chắc chắn sẽ c.h.ế.t mất!"
Đường đường là một viện trưởng thư viện, nhóm lửa, chuyện mà lộ ngoài thì Vi thị thư viện cũng mất mặt theo.
Tiểu Nhu Bảo lăn lộn giường đất, cho đến khi Vi viện trưởng hứa sẽ tết hai b.í.m tóc cho nàng, nàng mới ngừng , khúc khích đồng ý.
Trong khi đó, ở nơi xa, Phùng thị nào rằng ở nhà đang náo nhiệt như . Bà đang cùng con trai và con dâu, dự tiệc ở nhà họ Khương. Bữa tiệc hôm rộn ràng, đầy ắp tiếng , còn nhà chủ tặng riêng cho một đĩa giò heo to.
Mọi đang vui vẻ ăn uống, khách chủ đều hân hoan.
Bỗng, hai bà lão hớt hải chạy xông , thở hổn hển la lên.
"Hỏng , hỏng , tin gì !"
"Trong thành mới truyền về chiến báo, là quân ở thành Trường Bạch thua trận! Quốc sư dẫn theo một đội gì đó vài trăm , xông địa bàn quân địch ở phía Bắc mà rơi bẫy!" Hai bà lão với vẻ mặt đau buồn.
Phùng thị đến đây, chiếc đũa tay bà khựng giữa trung, "cạch" một tiếng rơi xuống bàn.
Thua trận ... Phong Trạch của bà...
Khương Phong Hổ trợn trừng mắt, đột ngột dậy.
"Hai vị đại nương, hai Quốc sư dẫn đội gì qua đó, rốt cuộc là đội nào? Xin hãy rõ hơn!" Ông sốt sắng hỏi.
Hai bà lão tuổi cao, nhớ rõ chi tiết, chỉ xua tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-589.html.]
"Nghe là cái đội gì Đông gì Tây đó, dù cũng là đội ba chữ."
"Ôi dào, thua thì cũng thua, ai còn bận tâm mấy chuyện nữa. Chỉ sợ thành Trường Bạch giữ nổi, giặc phương Bắc sẽ tràn qua đ.á.n.h đất thôi!"
Nghe hai bà lão thở dài than ngắn, mặt Khương Phong Hổ bỗng tái mét, cả mềm nhũn phịch xuống ghế.
Hắn vững, chân mềm nhũn, lắp bắp : "Nương... Như khi nào chính là Liêu Đông doanh ."
Quả thật, đội quân cận của Quốc sư là Hắc Giáp quân, còn quân giữ biên giới ở thành Trường Bạch chỉ là thú biên quân, ai trong đó thể gọi là danh binh. Chỉ đội Liêu Đông doanh của nhà bọn họ Phong Trạch, tầm vài trăm , thể phái đ.á.n.h trận đầu... Nếu thì e rằng lành ít dữ nhiều...
Phùng thị , cả cứng đờ, tim như thắt trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
TBC
Khương Phong Niên cũng đỏ hoe mắt, giọng khàn khàn: "Lũ giặc phương Bắc căm hận chúng thấu xương, nếu binh lính của bắt, phần lớn e rằng sẽ khó đường về."
Tiểu Phong Miêu đến đây, há miệng nhả miếng giò heo lớn, oà lên .
"Oa... Tam ca ca, tam ca ca!"
May , Phùng thị vẫn giữ bình tĩnh. Bà vỗ mạnh tay xuống, nhét miếng thịt cùng tiếng miệng thằng bé.
"Chuyện còn gì rõ ràng, đừng tung tin đồn, cũng lúc để !" Phùng thị đầy cương quyết, tin rằng chỉ cần con gái bà còn ở đây, thì Phong Trạch sẽ gặp đại nạn.
Lý Thất Xảo cũng hoảng hốt, suy nghĩ một hồi : "Phong Trạch bắt đường, mà vẫn tung tăng trở về, đó chẳng là cát nhân tự thiên tướng ? Ta chẳng tin lời gió thoảng ."
"Nữa là còn Nhu Bảo, nhà tiểu phúc tinh , chẳng lẽ gặp họa lớn đến sụp trời ? Ta cứ tin là ." Lý Thất Xảo với giọng quả quyết.
Nghĩ đến chuyện về nhà còn Nhu Bảo như chiếc kim chỉ nam trấn an, Khương Phong Niên liền thở phào nhẹ nhõm, Phong Hổ cũng dần bớt căng thẳng, sắc mặt dịu đôi phần.