Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 590

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:38:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chớ bề ngoài nam nhân cao lớn, nhưng gặp chuyện sống c.h.ế.t thì đôi khi mạnh mẽ bằng nữ nhân .

Phùng thị vỗ vỗ từng , cố ý : "Được , ăn thì cứ ăn, uống thì cứ uống. Nương cho hai trăm văn tiền biếu , các ngươi mà còn động đũa, nhà cũng khó mà yên ."

Quả nhiên, nhắc đến tiền thì ai cũng động lòng.

Tiểu Phong Miêu nhắc đến hai trăm văn, liền vội vàng lau nước mắt, cầm c.h.ặ.t đôi đũa, chuẩn "đại chiến ba trăm hiệp" với khúc giò heo!

Tôn Xuân Tuyết, bụng gần đến ngày sinh, ăn chừa thứ gì. Nàng chút do dự, đưa đũa về phía đĩa thịt khô, ăn từng miếng to một cách hả hê.

Trong viện, thôn dân Tây Sơn phần đông đều mặt. Nghe tin giặc đ.á.n.h bại quân , ai nấy đều buồn bã thở dài, nhưng ít chú ý đến sự lo lắng của Khương gia.

Riêng Thái thị, kế của Lý Thất Xảo, vẫn dựa cửa nhấm nháp cái tăm, nhưng mắt thì lén liếc sang bàn tiệc của Khương gia.

Nhìn thấy sắc mặt bọn họ liên tục đổi, Thái thị đoán ngay rằng rơi bẫy giặc chẳng ai khác chính là Liêu Đông doanh của Phong Trạch.

Sắc mặt nàng lập tức đổi, vội vàng kéo Lý lão gia , thở hổn hển nhỏ to.

Thực , Lý gia vốn qua nhiều với Khương gia, tới cũng chỉ để khoe khoang thông gia , mong mỏi thể nhận thêm chút tiền biếu từ phía Khương gia mà thôi.

Tiên Tuyền cư danh tiếng vang xa, Thái thị cứ tưởng Khương gia đến ít nhất cũng biếu tầm ba, năm lượng bạc, ai ngờ chỉ vẻn vẹn 200 văn. Nghĩ mà tức, bà véo mạnh tay Lý lão cha, giọng chua chát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-590.html.]

"Xem ngươi sinh cô con gái '' kìa! Không chịu giúp đỡ nhà đẻ thì thôi, giờ đến cả em chỉ huy sứ cũng vẻ như gặp chuyện . Thế thì kế hoạch của chúng coi như đổ sông đổ biển hết!"

Thì , mấy ngày Thái thị Liêu Đông doanh đang tuyển đầu bếp, thấy đây là việc béo bở, liền định đưa con trai đó . Vì thế, bà mới thiết với Khương gia. Dù hài lòng với tiền biếu, nhưng vì mong việc lớn, bà vẫn ráng c.ắ.n răng tặng Khương gia cái giò heo to.

Giờ tin chẳng lành về Phong Trạch, bà thấy kế hoạch của coi như phá sản, lòng đau như cắt, càng nghĩ càng xót miếng giò tặng . Lý lão cha rõ tâm tư của Thái thị, thở dài, định nhắc bà nên ầm lên. Dẫu thì nhà cũng đến nỗi túng thiếu, cùng lắm thì tìm con đường khác cho con trai.

Nào ngờ Thái thị tức chịu nổi, hất tay ông , bước tới bàn của Khương gia, ngang nhiên nhấc cả khúc giò heo lên mang .

Người nhà họ Khương đều ngơ ngác, chiếc đũa dừng giữa trung, ngỡ ngàng Thái thị. Bàn tiệc ăn một nửa, mà chủ nhà tự ý mang thức ăn , rốt cuộc là ý gì đây?

Tôn Xuân Tuyết thật tình hiểu, nghĩ Thái thị sợ giò heo để lâu sẽ nguội, nên mang hâm nóng. Thấy , nàng cũng vui vẻ bưng thêm một đĩa, :

TBC

"Ô thông gia đại nương, giúp chúng hâm đồ ăn ? Vậy phiền hâm luôn đĩa thịt heo xào ớt nhé."

Thái thị vốn định mang khúc giò luôn, ai ngờ Tôn Xuân Tuyết "sai bảo" như , bà nhịn nổi, sắc mặt sa sầm, hậm hực :

"Giúp các ngươi hâm nóng gì chứ! Nếu , cả bàn mang về luôn cho mà xem! Nhà các ngươi biếu 200 văn, thế mà kéo cả bảy đến ăn uống, còn hổ mà đây ăn nữa!"

Lời chua cay như d.a.o giấu trong vỏ, khiến Tôn Xuân Tuyết sững . Phùng thị mặt cũng trầm xuống, nhíu mày Thái thị.

"Thông gia, ngươi lời ý gì? Không nhà ngươi tự đến mời chúng , mong chúng đến góp vui ? Lúc cửa thì đến híp mắt thấy đường, giờ chê đến đông. Ngươi là loài khỉ đấy , trở mặt nhanh như trở bàn tay?"

 

Loading...