Lần , Mục Diệc Hàn đại thắng trở về, vốn định ở Vân Thành vài ngày để điều tra Thẩm gia cho rõ ràng. A Lê và đồng sự tuyên xong thánh chỉ cũng sẽ đến Tam Thanh Quan để hội ngộ với Mục Diệc Hàn.
Bên Khương gia, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, nhưng cũng quên lễ nghĩa, vội vàng tiến lên cảm tạ.
"Nương, sứ giả đại nhân còn đang chờ ở , thể mừng quá mà quên phép tắc ." Khương Phong Trạch vẫn ôm Tiểu Nhu Bảo trong lòng, khẽ nhắc nhở.
Khác với triều đại , từ khi quốc sư nắm quyền, hoàng thất Hiên Viên trở thành hư danh, thánh chỉ đều do quốc sư đích ban , đều tuân theo.
" đúng, nương ." Phùng thị vội lau giọt nước mắt vui mừng nơi khóe mắt.
Bà thẳng lên phía , dẫn theo thôn cùng quỳ xuống lãnh chỉ tạ ơn.
"Dân phụ xin tạ thánh ân!"
Các hương trong thôn ai nấy mừng rỡ, quỳ xuống mà năng lộn xộn, tiếng cảm tạ vang lên dứt.
"Thánh ân mênh m.ô.n.g cuồn cuộn!"
"Bọn yêm cũng xin tạ, bọn yêm đều xin tạ!"
"Tạ quốc sư đại ân, thảo dân mang theo tám đời tổ tông cùng tạ ơn!"
A Lê thôn dân chất phác, chân thành, khỏi bật , cũng trách cứ gì thêm. Hắn tiến gần, xoa đầu Tiểu Nhu Bảo, nhéo nhẹ đôi tay nhỏ mềm mại của nàng, cảm giác thật thích đến buông, cuối cùng còn hôn lên má nàng hai cái.
"Còn nhớ ca ca ? Ta là sứ giả nội cung từng đến thôn đấy," A Lê mỉm , đôi mắt cong cong đầy thiện.
TBC
Tiểu Nhu Bảo lập tức nhận , vui mừng nhảy cẫng lên: "A, ca ca nồi nồi, Nhu Bảo nhớ rõ ngươi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-597.html.]
A Lê nhịn to, điểm nhẹ lên cái mũi nhỏ xinh của nàng, trêu: "Làm khó ngươi còn nhớ ."
Nhìn tiểu nha đầu trắng nõn sạch sẽ, giống như viên ngọc trân châu nhỏ đáng yêu, A Lê khỏi nghĩ thầm, nếu tiểu quận chúa trong nhà quốc sư cũng đáng yêu như nàng, hẳn quốc sư cũng sẽ càng thêm yêu thương, chút tình cảm của cha. Nghĩ đến đây, A Lê khẽ thở dài, lòng khỏi băn khoăn tự hỏi bên Tam Thanh Quan tình hình .
Biết thể ở lâu, A Lê cáo biệt Tiểu Nhu Bảo, dẫn đoàn kỵ binh hắc giáp rời để tìm gặp quốc sư.
Nhìn bóng A Lê khuất dần, Tiểu Nhu Bảo ngậm đầu ngón tay, lí nhí tự : "Ca ca nồi nồi , chắc chắn còn sẽ mà."
Khương Phong Trạch rõ gì, chỉ thấy nàng lẩm bẩm, liền bế nàng nhà trong niềm vui hân hoan của dân làng, tiếng sôi nổi vang khắp nơi.
Vừa về đến nhà, Phùng thị vội kéo Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y trong, nhất quyết bắt hai cởi áo ngoài để bà xem kỹ thương tích gì , mới thể yên tâm. Khương Phong Niên và Khương Phong Hổ thì hứng khởi thôi, vây quanh hai để chuyện đ.á.n.h giặc.
"Lão tam, trong thành đồn rằng các ngươi phục kích, các ngươi bày mưu tính kế, lập khổ nhục kế ? Mau kể cho chúng nào!"
Khương Phong Trạch lộ vai cho xem xong, liền thần thái sáng láng : "Đó là tự nhiên , thì đó cũng là kế sách của quốc sư đại nhân!"
Ngay đó, Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y phiên kể trận chiến, như đang diễn kịch, miêu tả cảnh xông pha nơi chiến trường g.i.ế.c địch vô cùng sống động.
Tiểu Nhu Bảo gọn trong lòng tam ca, hai câu liền vỗ tay nhỏ, trông thật giống một tiểu khán giả đầy hào hứng.
Dù , những khoảnh khắc hiểm nguy nhất, hai họ đều ăn ý giữ , dám kể, sợ khiến nhà thêm lo lắng.
Khương Phong Hổ và các đến say mê, nhiệt huyết sôi trào. Với nam nhi, việc xông pha trận mạc, bảo vệ đất nước vốn dĩ sức hút mãnh liệt.
Tuy nhiên, cũng ngoại lệ, như tiểu Phong Miêu. Cậu chẳng mấy hứng thú với chuyện c.h.é.m g.i.ế.c, mà hăm hở hỏi han về phần thưởng của tam ca, đôi mắt sáng lên như .