Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 609

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:38:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , chợt nhớ tới một chuyện khác.

Khương Phong Trạch vội đầu ngoài cửa sổ, thấy Tiểu Nhu Bảo đang nghịch ngợm, thò đầu chồm lên đống lương thực mà vẽ bậy. Hắn lắc đầu , với nương: "À , nương ơi, bên Tiêu phủ gởi thư tới, là trong nhà gặp chút biến cố, thúc giục Tiêu lão phu nhân trở về, chắc chỉ trong vài ngày nữa bà sẽ lên đường."

"Đến lúc đó Nhu Bảo mà , chắc hẳn sẽ luyến tiếc, chừng cả mấy trận cũng nên." Khương Phong Trạch , ánh mắt chùng xuống.

TBC

"Tiêu lão phu nhân về kinh thật ?" Phùng thị ngạc nhiên, thẳng lưng.

Tiêu Lan Y bên ngoài, bấy lâu nay lên tiếng, giờ nhắc đến việc mới bước , cất lời: "Thật cũng chẳng gì to tát. Vừa thể tự đưa tổ mẫu và mẫu về kinh. Nếu nương lo lắng, chi bằng để Nhu Bảo theo kinh thành chơi ít bữa, ?"

"Nếu con bé thể kinh thành, ngày ngày xem hát, thể ăn đủ loại quà vặt kinh thành, đảm bảo sẽ chẳng buồn chút nào." Tiêu Lan Y với giọng đầy nhẹ nhàng.

Ngay lúc , tiểu Phong Miêu hớn hở xách túi bạc chạy về đến cổng. Ai ngờ vô tình câu cuối cùng của Tiêu Lan Y, liền hiểu nhầm rằng Tiêu gia đưa về kinh thành để nuôi dưỡng.

Sợ đến mức chân tay Phong Miêu bủn rủn, buông lỏng tay rơi hết bạc xuống đất, xoay liền chạy nhà, bế Nhu Bảo lên vụt ngoài, chẳng màng ai gọi.

*Rời thì thể sống nổi!*

Nước mắt tiểu Phong Miêu chảy đầm đìa vạt áo, hạ quyết tâm giấu thật kỹ, để ai mang nàng .

Tiểu Nhu Bảo chỉ kịp thấy một bóng đen vụt qua, bỗng chốc ngũ ca khiêng chạy. Nàng há hốc mồm, cái miệng nhỏ mở rộng như quả trứng gà, mặt đầy vẻ ngơ ngác.

Phong Miêu chạy một mạch băng qua nửa cái thôn, đến khi còn sức nữa, thấy mặt đống cỏ khô, mới cùng Nhu Bảo ngã nhào xuống đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-609.html.]

"Ai da, ngũ ca!" Tiểu Nhu Bảo đau đến nhe răng trợn mắt, nhịn hỏi,"Ngươi gì sai ? Vừa thấy ngươi đ.á.n.h rơi nhiều bạc lắm!"

Phong Miêu sờ lưng quần, khuôn mặt méo xệch: "Tiêu , bạc chắc là rớt hết cả ..."

cũng dám về nhặt, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhu Bảo, sụt sùi nức nở, dỗ dành: "Muội ngoan, ngươi thể rời nhà chúng ."

"Chờ lớn lên, kiếm thật nhiều bạc, cái gì ăn vặt kinh thành, hát tuồng thuyết thư, tất cả đều sẽ cho ngươi!"

Tiểu Nhu Bảo chẳng hiểu ngũ ca đang gì. ăn chơi, nàng lập tức hứng thú, vặn vẹo tíu tít: "Thật hả ngũ ca? Vậy ngươi mau lớn lên , Nhu Bảo ăn đào chiên, xem diễn!"

Đống cỏ khô ở đầu thôn phía đông, gần bãi đất hoang, thường chẳng ai lui tới. Phong Miêu bứt một ít cỏ mềm, kéo Nhu Bảo xuống, tiếp tục vẽ đủ cảnh ăn ngon chơi vui ở kinh thành để dỗ .

Nghe một lúc, tiểu Nhu Bảo cảm thấy như kinh kệ, buồn ngủ chịu nổi. Cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng, nàng ngủ lúc nào .

Mặt trời dần ngả về phía tây, ánh chiều tà nhuộm vàng khắp nơi, hoàng hôn dần buông xuống.

Trong khi , ở nhà họ Khương, cả nhà như đống lửa vì thấy bóng dáng tiểu Nhu Bảo . Ai nấy đều cuống cuồng tìm kiếm, tưởng chừng sắp phát điên.

Vốn dĩ, còn đang ở trong phòng bàn bạc việc đưa Tiêu gia về kinh, tính toán xem nên chuẩn đặc sản quê nhà gì để mang theo cùng, nào ngờ xảy chuyện ...

Đến khi thấy ánh chiều tà nhuộm đỏ ngoài cửa sổ, Phùng thị mới sực nhớ đến bữa cơm tối, liền dậy : "Dù cũng còn vài hôm nữa mới lên đường, hai ngày tới sẽ từ từ chuẩn ."

 

Loading...